(Đọc Vẫn sống cùng ngụ ngôn)
Ý Nhi

Hai câu thơ tôi mượn làm tựa đề cho bài viết này nằm trong bài lục bát Theo nhau của Trần Đình Sơn Cước:
Đôi ta từ thuở vợ chồng
Theo nhau khi cạn, khi sông lở, bồi
Theo nhau gió dạt mưa trôi
Theo nhau cơm áo một đời long đong
Theo nhau theo hết tấm lòng
Theo nhau theo hết đục trong kiếp người
Dù mai bóng ngả cuối trời
Theo nhau huyệt mộ theo hồi tái sinh.
Ở một văn bản khác, bài thơ có tên là Bạn đời.
Và ở những bài thơ khác, ta lại gặp những vần thơ tình yêu đằm thắm, chân thành nhất: Yêu em thời con gái/ Yêu gót hồng bàn chân/ Yêu em tròn tuổi mộng/ Dạt dào ngày sống chung… Khi em sống cùng anh/ Một năm rồi nhiều năm/ Tình yêu là biển mặn/ Thời gian là nếp nhăn… Khi em sống cùng anh/ Một năm rồi nhiều năm/ Thời gian là vết nứt / Trên gót hồng bàn chân… (Thời gian) hay Bốn mươi năm vẫn tưởng ban đầu/ Ngập ngừng như thuở mới mới yêu nhau/ Ngày mưa tháng nắng chung vai gánh/ Ngoảnh lại. Ô hay. Tóc bạc màu… (Ban đầu).
Những câu thơ này phải chăng là lời giải thích chân xác nhất cho việc họ, Trần Kiêm Trinh Tiên và Trần Đình Sơn Cước “theo nhau” đứng tên chung cho tập thơ Vẫn sống cùng ngụ ngôn của họ.
Họ, Trần Kiêm Trinh Tiên và Trần Đình Sơn Cước, có chung tuổi trẻ, có chung bè bạn – những “cổ vật của một thời lãng mạn”, theo cách nói của Trần Đình Sơn Cước, họ có chung Huế: “nhỏ xíu và luôn cay như một chén rượu” theo cách nói của Trần Kiêm Trinh Tiên và “Huế nhỏ nhắn ngậm ngùi, diễm lệ trong tàn phai, đài các giữa phong trần… Huế phập phồng lo âu trong chiến tranh, với những đêm đại bác vọng về thành phố…” theo cách nói của Trần Thuỳ Mai[*].
Họ có chung tình yêu văn chương, hội hoạ, âm nhạc.
Và, họ có chung niềm hoài hương dằng dặc tháng năm: Mưa… mưa San Jose/ Mưa… mưa chi như Huế rứa… Mưa… mưa chi như Huế miền (Mưa như Huế/ Trần Đình Sơn Cước), Có ai hái bông hoa của phương trời này/ Gửi theo trăng xanh về nơi con sông u hoài/ Nơi vườn xưa đọc thơ Tô Đông Pha/ Thấy mình ngoài ngàn dặm/ Cánh hạc vàng bay qua/ Thả rơi tình khúc cũ (Nỗi buồn/ Trần Kiêm Trinh Tiên)
Nhưng, thơ là vẻ đẹp, là giọng nói cá nhân. Sự riêng biệt không phải là cần thiết mà là điều kiện đầu tiên, là bắt buộc.
Bởi vậy, người đọc có hai phần thơ trong một tập thơ: Thơ Trần Kiêm Trinh Tiên và Thơ Trần Đình Sơn Cước.