Ông Ngô Đình Nhu – Một nhân tài.

ĐÀO THỊ DIẾN
(theo facebook cua Phan Tri Dinh)
Image result for ngo dinh nhu
O. Ngo Dinh Nhu ( Google images)



Từ trước tới nay, chúng ta chỉ biết tới nhân vật Ngô Đình Nhu (1910-1963) với những hoạt động của ông trong lĩnh vực chính trị. Cuộc đảo chính cuối năm 1963 ở miền Nam Việt Nam đã chấm dứt chế độ “gia đình trị” của anh em nhà họ Ngô. Đã có nhiều bài phóng sự, nghiên cứu, sách, phim truyền hình của một số tác giả Việt Nam và nước ngoài lột tả nhân vật này dưới vai trò của một “cố vấn chính trị”. 
Nhưng ngoài vai trò đó, rất ít người biết rằng Ngô Đình Nhu là một trong số rất ít người Việt Nam tốt nghiệp tại một trường danh tiếng của Pháp chuyên đào tạo các Lưu trữ viên – Cổ tự; đó chính là trường Cổ tự học Quốc gia (Ecole Nationale des Chartes). Cái tên Ngô Đình Nhu vẫn còn gắn với lịch sử Lưu trữ Việt Nam đến tận hôm nay.

Đối thoại dưới “nửa gốc cây đa” trường Đại học Luật khoa Huế cũ của tôi

Trần Đình Sơn Cước


Mùa hè năm 2017 vừa qua được tôi gọi là những tháng ngày hạnh phúc của hoài niệm. Tháng 5, hơn 14 giờ bay từ San Francisco đến Canberra (Úc) để thăm vợ chồng người thầy cũ, ông bà luật sư Bùi Chánh Thời. Tôi nguyên là luật sư tập sự cuối cùng của văn phòng ông, nhưng cũng là sinh viên của ông vì ông là giáo sư thỉnh giảng của trường Đại học Luật khoa Huế cũ. Với mối thâm tình đó, lại hơn mấy chục năm xa cách, nên gần một tuần lễ thăm viếng, vợ chồng ông và tôi đã sống lại trong tình thương và kỷ niệm. Phần tôi, hiểu và thương ông bà hơn qua những đau thương trên đường đi tìm tự do, chao lòng trước những chịu đựng của ông bà những năm tháng xây dựng lại cuộc sống nơi đất nước Úc Đại Lợi mênh mông, bao dung và tình nghĩa.
image
Ông bà Luật sư Bùi Chánh Thời tại Úc
(Ảnh: từ album của gia đình)

Vài điều cần phản biện với “The Vietnam War”


Bùi Tín
Sau khi xem bộ phim dài nhiều tập “The Vietnam War” của 2 nhà đạo diễn Ken Burns và Lynn Novick, tôi thấy có 2 vấn đề cần phản biện vì các tác giả không thể hiểu rõ ràng, đầy đủ về Việt Nam nên đã đưa ra những nhận xét không thích hợp với thực tế.
Trước hết bộ phim tỏ ý tiếc rằng hồi 1945, ông Hồ Chí Minh đã có thiện chí gửi đến 6 hay 8 bức thư và điện cho Tổng thống H.S. Truman để kêu gọi sự ủng hộ của Hoa Kỳ đối với cuộc đấu tranh giành độc lập của Việt Nam chống thực dân Pháp. Nhưng đáng tiếc là phía Hoa Kỳ không đáp ứng, sau đó còn giúp vũ khí và tài trợ cho Pháp rồi thay chân Pháp tham chiến ở Việt Nam. Bộ phim còn nói lên thiện chí của ông Hồ Chí Minh trích dẫn Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ trong bản Tuyên ngôn độc lập ngày 2-9-1945 ở Hà Nội. Điều này phản ánh suy nghĩ của nhiều người cho rằng nếu hồi đó Hoa Kỳ đáp ứng lời chìa tay hữu nghị của Hà Nội thì chiến tranh có thể không xảy ra, Việt Nam được độc lập như Ấn Độ, Miến Điện… mà không phải đổ máu.
Cũng theo luồng suy nghĩ này, nhiều người cho rằng hồi 1945, ông Hồ Chí Minh là nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa yêu nước, có chú tâm giành độc lập dân tộc, do Hoa Kỳ không đáp ứng lời kêu gọi ủng hộ và kết thân mà ông Hồ phải buộc lòng quay sang tìm sự ủng hộ của Trung Cộng và Nga Xô, ngả vào lòng thế giới cộng sản.

Kahlil Gibran On Children



Hank Tran



Image may contain: 2 people, people sitting and indoor
Hank Tran thăm Hoàng Ngoc Biên . San Jose 8-2017. ảnh tư HNB facebook
Hank Tran facebook:

Bạn Tanya mới sưu tầm được bài thơ của Kahlil Gibran về quan niệm làm cha, làm mẹ hay quá.
Mình cũng đang phải suy nghĩ nhiều về việc này nên mạn phép dịch lại ở đây để chia sẻ với những người cùng tâm trạng:

Image result for kahlil gibran
Con cái chẳng phải của mình
Chúng là con của Cuộc đời, đang đi tìm riêng bản tính
Không phải con cái từ cha mẹ mà ra
Ta chỉ là cửa cho chúng đi qua
Dù sống cùng, con cái đâu thuộc về mẹ cha.

Việt Minh cướp chính quyền ở Hà Nội tháng 8-1945

Trần Gia Phụng
Ngày nay, các biến cố tháng 8-1945 thường được sách báo của cộng sản (CS) gọi là “cuộc cách mạng tháng 8”. Tuy nhiên, vào lúc đó, chính người CS tự hào là đã “cướp chính quyền”. Điều nầy sách vở CS còn lưu truyền và những thường dân lớn tuổi hiện còn sống xác nhận. Mở đầu chuỗi biến cố nầy là cuộc cướp chính quyền ở Hà Nội ngày 19-8-1945.
1. O.S.S. HUẤN LUYỆN VIỆT MINH

Chuyên nhỏ vê ông Patti và nhưng cuôc găp gơ vơí ông Hô Chí Minh

Ngô Vĩnh Long 
(Theo Ngo Vinh Long facebook posted July 25, 2017)


Bây giờ là chiều tối ngày 24 tháng 7 năm 2017. Mấy ngày qua tôi có nhiều chuyện rối rít, kể cả trát lại trần nhà bị lở mà gọi người đến sửa hoài nhưng họ không thèm đến.
Hôm nay tôi xin tranh thủ kể một hai chuyện nhỏ về ông Patti và những cuộc gặp gỡ với của ông ấy với ông Hồ Chí Minh. Tuy nhỏ nhưng vì nhiều sách và tài liệu đã viết sai và đã suy diễn thật bừa phứa nên không giúp hiểu được ảnh hưởng của ông HCM với ông Patti và ngược lại. Do đó, tôi xin nạp hai trang mà tôi chụp kèm theo đây, trang 223 và trang 224, của cuốn sách dài hơn 600 trang của ông Patti. Hai trang nầy ở trong chương 23, gọi là “Conversations” (đàm thoại), và giải thích sơ qua một hai việc.

Một số điều cần trao đổi nhân vụ Trịnh Xuân Thanh


Xa Tổ quốc gần nỗi đau Tổ quốc
Trải nỗi lòng mong nhẹ bớt nỗi đau
Cái tên Trịnh Xuân Thanh (TXT) sẽ đi vào lịch sử. Song không phải vì tội "cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng", hay vì tội tham nhũng. Dù đã gây ra những hậu quả rất tệ hại, nhưng trong hàng ngũ các đồng chí thi đua phá phách - vơ vét, thì tầm vóc của Thanh vẫn còn khá khiêm tốn. So với các đại ca thì Thanh mới như "trẻ nhỏ đua đòi". Còn so với mấy bố già thì Thanh càng chưa thể sánh ngang vai trên con đường hại dân hại nước. Bởi thế, khi các đại ca và bố già vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, thậm chí còn vắt vẻo trên đỉnh cao quyền lực, thì chắc Thanh cũng khó cam lòng "đầu thú".
Thiên hạ sẽ dùng tên TXT để đề cập một diễn biến hiếm có trong lịch sử ngoại giao, mà đọng lại là hình hài đích thực của kiểu pháp quyền sản xuất tại Việt Nam. Vốn dĩ, thi hành công vụ kiểu giang hồ là chuyện thường ngày ở xứ "dân chủ vạn lần tư bản". Song lần này đặc sản "luật rừng" được xuất khẩu sang khối Cộng đồng chung Châu Âu, và công diễn giữa trung tâm Thủ đô Berlin của Cộng hòa Liên bang Đức.
Sau mười ngày điều tra và cân nhắc thận trọng, ngày 2/8/2017 Bộ Ngoại giao CHLB Đức đã ra thông cáo báo chí, trong đó khẳng định:
"Việc bắt cóc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh trên lãnh thổ Đức là sự vi phạm trắng trợn chưa từng có đối với luật pháp Đức và luật pháp quốc tế."
"Chính phủ Liên bang Đức đòi hỏi, rằng ông Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức ngay lập tức, để cả đề nghị dẫn độ và đơn xin tỵ nạn đều có thể được xem xét đến cùng đúng theo trình tự pháp lý."
"Liên quan đến phát biểu của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức xung quanh vụ việc Trịnh Xuân Thanh, tôi lấy làm tiếc về phát biểu ngày mùng 2 tháng 8 của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức."
Vâng, "tiếc" về "phát biểu của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức". Như thể phật ý, vì phát biểu của phía Đức có điều gì sai trái, hay không hợp lý. Khi phóng viên nước ngoài hỏi "Việt Nam có xác nhận lời cáo buộc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh không", thì bà Hằng trích dẫn:
"Theo thông báo ngày 31 tháng 7 của Bộ Công an Việt Nam thì ông Trịnh Xuân Thanh đã ra trình diện và đầu thú."
Vậy là nhà cầm quyền Hà Nội không trực tiếp bác bỏ cáo buộc bắt cóc TXT của phía Đức (vì "ra trình diện và đầu thú" không có nghĩa là trước đấy không bị bắt cóc). Song cũng không công khai thừa nhận và chẳng có hồi đáp chính thức về cáo buộc của phía Đức. Có lẽ vì thế, Bộ trưởng Ngoại giao Đức Sigmar Gabriel đã phải nhấn mạnh (trong bài trả lời phỏng vấn đăng trên báo Stuttgarter Nachrichten ngày 6/8/2017):
"Hành vi của mật vụ Việt Nam trên lãnh thổ Đức là hoàn toàn không chấp nhận được. Tôi muốn nói hết sức rõ ràng rằng: Chúng tôi không bao giờ chấp nhận trò ấy, và cũng sẽ chẳng để yên việc ấy."
Trong khi nhà cầm quyền Hà Nội làm thinh, thì dư luận người Việt trên thế giới ảo cực kỳ sôi động. Người thì phê phán chính quyền Hà Nội, người lại tỏ ra đồng tình. Số đồng tình dựa trên niềm tin chân chất, rằng việc bắt cóc TXT (nếu có) là cần thiết cho nỗ lực chống tham nhũng. Và rằng động cơ của thế lực ra lệnh bắt cóc TXT chỉ đơn thuần là nghiêm trị kẻ tham nhũng. Còn tính hợp pháp của hành vi bắt cóc ư? "Mục đích biện minh cho phương tiện." Vả lại, "thế giới" cũng làm thế cả. Có điều, khi xòe tay điểm danh để chứng minh hùng hồn, rằng việc chính quyền một nước tổ chức bắt cóc ở nước ngoài vì mục đích tử tế là thông lệ quốc tế, thì chỉ duỗi được vài ngón. Còn ngón tiếp theo thì tần ngần, chẳng biết chỉ về đâu. Thử hỏi, bắt cóc kiểu ấy là hành xử bất thường của vài siêu cường, mà cộng đồng đành phải cắn răng chịu đựng? Hay của nhà nước đại diện cho dân tộc đã từng bị vùi dập trước sự làm ngơ của các cường quốc, tới mức hậu thế vẫn còn cảm thấy mắc nợ? Hay của mấy nhà cầm quyền mà thế giới văn minh phỉ nhổ?
Điều đáng bàn là có "một bộ phận không nhỏ" chỉ trích mạnh mẽ phản ứng của phía Đức. Họ cho rằng phía Việt Nam hành động như vậy là đúng, nên phía Đức phát ngôn như vậy là sai. Thậm chí cho rằng "Đức... dung dưỡng cho một tên tội phạm như Trịnh Xuân Thanh", và lên án "thói đạo đức giả của nhà cầm quyền Berlin". Những chỉ trích nặng nề kiểu ấy không chỉ được đăng trên các trang cá nhân, mà trên cả báo quốc doanh, chẳng hạn bài "Vụ Trịnh Xuân Thanh về nước đầu thú: Bộ Ngoại giao Đức hồ đồ hay mua phiếu?" – đăng ngày 18/08/2017 trên Tuần báo Văn nghệ của Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thành phố Hồ Chí Minh.
Thật khó dung hòa giữa tư duy pháp quyền "vùng sâu vùng xa" với tư duy pháp quyền kiểu Đức. Vốn cả đời chung sống với luật rừng và tiếp xúc với lối hành xử giang hồ của quan chức bản địa, nên tưởng rằng như vậy mới hợp lẽ tự nhiên. Thành thử khó chấp nhận lối tư duy pháp lý xa lạ, máy móc của "bọn Tây". Cũng giống như trai bản, quen đi rừng phạt cây mà tiến, nay lạc vào đô thành thì khó chịu với đèn đỏ đèn vàng, bởi cho rằng chúng cản trở giao thông.
Nếu những ý kiến ấy chỉ thể hiện tư duy quần chúng, thì phải tôn trọng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của họ. Nhưng trong số đó có cả ý kiến từ giới luật sư. Với những lập luận pháp lý tưởng chừng rất vững chắc, nhưng tiếc rằng lại sai. Vì vậy, tôi viết bài này để trao đổi, với hy vọng làm rõ hơn một số cơ sở pháp lý của vụ việc, để từ đó mà hiểu đúng và có cách ứng xử hợp lý.

THƯƠNG TIẾC NHẠC SĨ HOÀNG DƯƠNG

NGUYỄN PHÚ YÊN
(Nguồn: blog Nguyễn Phú Yên)

Trong những ngày tết rộn rã, chúng ta quên mất một nhạc sĩ nổi tiếng đã ra đi. Nhạc sĩ Hoàng Dương, tên thật là Ngô Hoàng Dương, là một nhạc sĩ từ thời tiền chiến. Ông vốn là con trai của nhà văn Trúc Khê Ngô Văn Triện, một học giả tên tuổi trong làng văn, làng báo đầu thế kỷ 20. Trước khi là một nghệ sĩ đàn cello, Hoàng Dương là nhạc sĩ sáng tác ca khúc nhưng không nhiều. Sau đó ông được học nhạc khí và đi sâu vào sáng tác khí nhạc, người có công xây dựng bộ môn cello và khoa đàn dây Nhạc viện Hà Nội. Hoàng Dương đã nhận được các danh hiệu nghệ sĩ ưu tú, phó giáo sư. Ông sinh năm 1933 và qua đời vào đêm 30-1-2017 (tức ngày mồng 3 Tết Đinh Dậu) tại Hà Nội, hưởng thọ 84 tuổi.

Tưởng nhớ giáo sư Phạm Hoàng Hộ (1929-2017)

Nguyễn Thị Bích Hậu

Người trong hình là Giáo sư Phạm Hoàng Hộ, nguyên Tổng trưởng giáo dục VNCH, Nguyên Viện trưởng Viện Đại học Cần Thơ vừa qua đời tại Canada ngày 29/1/2017. Ông cũng là nhà thực vật học hàng đầu VN , một nhà bách khoa về cây cỏ của nước ta.
Mở sách Cây cỏ Việt Nam ra, ta có thể đọc những dòng tâm huyết của ông " "Thần dân nghe chăng, Sơn hà nguy biến, Rừng dày nào còn, Xoi mòn đang tiến, Đâu còn muôn cây làm êm ấm núi sông...Thực vật ở nước ta có khoảng 12000 loài, đó là những loài cây có mạch, chưa kể rong, rêu, nấm. Nước ta là một trong những nơi có chủng loại thực vật phong phú nhất. Pháp chỉ có 4500 loài, châu Âu chỉ có 11000 loài, Ấn Độ cũng chỉ có 12-14 ngàn loài...Kho tàng thực vật ấy, chúng ta có nhiệm vụ phải bảo tồn..."

P h ô i p h a

CHÂU NGỌC BÍCH
 
Trịnh Công Sơn - Một người bạn - Đinh Cường - Châu Ngọc Bích

Montréal (Canada), mùa hè 1992




Nhớ thời học lớp đệ Tứ trường Đồng Khánh mình có đọc và thích một truyện ngắn, đã lỡ quên tên tác giả. Truyện kể về kỳ nghỉ hè của nhân vật nữ chừng 18 tuổi, mỗi ngày cô ta đều viết nhật ký. Viết mà không buồn xem lại, cho đến hồi chữ choáng chật hết trang vở cuối. Cô cất cuốn vở trong ngăn kéo bàn viết. Khoá lại. Những gặp gỡ, bao ý nghĩ, sự buồn vui, cơn mưa ngày nắng, các diễn tiến của sự kiện trôi qua… Chất chồng, không hoàn chỉnh đã nằm yên trong hộc tủ. Và một chiều, cô đi ngang qua giòng sông, ném chiếc chìa khoá xuống.





Dạo đó mình cũng thích thơ Nhã Ca:


“Chợt tiếng buồn xưa động bóng cây

Người đi chưa dạt dấu chân bày

Bàn tay nằm đó không ngày tháng

Tình ái xin về với cỏ may

………..

Kỷ niệm sầu như tiếng thở dài

Khuya chìm trong tiếng khóc tương lai

Tầm xa hạnh phúc bằng đêm tối

Tôi mất thời gian lỡ nụ cười…





Ai trong chúng ta cũng có thu cất cho riêng mình từng kỷ niệm. Montréal mùa hè năm 1992, với mình còn đó là một kỷ niệm, xem chừng khó phôi pha. Buổi ấy anh Trịnh Công Sơn từ Sài Gòn qua thăm những người em, hay tin anh Đinh Cường từ Virginia sang, Khánh Ly từ California tới… Giọng cười, chuyện kể, tiếng đàn, lời ca, vẽ tranh, rượu uống, thuốc đốt… Tiếc là mình không viết nhật ký. Anh Trịnh Công Sơn nói: Cũng 35 độ C. Cũng cơn gió ẩm ấy. Cũng màu nắng kia. Răng, có thấy nhớ Huế không?  Câu hỏi ném ra, nhiều người nghe, nhưng dường như nhắm riêng tới mình. Làm sao trả lời? Làm răng sắp xếp được ổn thoả cái bộn bề của nỗi nhớ? Ông nội mình là chủ nhân rạp chiếu bóng Châu Tinh, và theo như anh Trịnh Công Sơn, đã là người Huế thì hầu như ai cũng từng có nhiều kỷ niệm về cái rạp ciné ấy. Anh kể về Tết Mậu Thân, trước chợ Đông Ba đổ nát còn treo tấm poster quảng cáo phim cao bồi miền viễn Tây của rạp hát Châu Tinh găm đầy dấu đạn. Tên cuốn phim rõ là một điềm gỡ: “Le Temps Du Massacre”.



“mây che trên đầu và nắng trên vai

đôi chân ta đi sông còn ở lại

…………

đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng

ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân thì”.



Phải sống trải qua những cuộc tàn phá, phải độ lượng, anh Trịnh Công Sơn mới viết được những ca từ tựa thế. Nó lay động, đánh thức mình ra khỏi thứ recherche du temps perdu. Một hiện tại êm ả đầy van lơn, thiết tha với bao hoài nghi về phận người. Mình đã ra đi, giòng sông kia vẫn ở lại ngăn đôi bờ. Răng, có nhớ Huế không? Dạ thưa anh, nhớ quá, nhớ dễ sợ.



Hai người anh: Một hoạ sĩ, một nhạc sĩ chỉ còn ở lại trong bức ảnh. Kỷ niệm sầu hơn cả tiếng thở dài. Và ngọn gió hoang vu khi thổi qua, đã cướp đi những thứ “buốt” hơn cả xuân thì. Ngạn ngữ Tây phương có câu: Một tấm ảnh hơn ngàn lời. Mình xin thêm: Ngàn lời thua ngậm ngùi. Khi ngậm ngùi anh chẳng thốt tròn chỉ một câu.



Khoá nó lại và ném chiếc chìa khoá đi. Đọc truyện ấy xong mình dằn vặt một ý tưởng: Nhân vật nữ ấy muốn đánh cược với định mệnh. Mai này ai sẽ là người làm chủ cái bàn kia? Ai sẽ cạy hộc tủ để đọc lấy cuốn nhật ký đó? Có vẻ cô là người muốn chối bỏ kỷ niệm, một thứ “sông kia rày đã nên đồng”.



Phôi pha. Bọn trẻ giờ nầy luôn trách cha ông: Sao ưa hoài tưởng, nhìn lui những kỷ niệm cũ? Chúng có lý do, lý do duy nhất là chúng chưa tích tụ được một quá khứ vàng son, tai ương chen cài hạnh phúc. Hãy tôn trọng chúng, biết đâu khi lớn tuổi chúng sẽ có cái nhìn khác, độ lượng hơn. Trang sách cũ, máy chụp hình, máy thâu âm, quây vidéo… những thứ ấy không phải là một nhở nhắc về kỷ niệm đã hư hao sao?  Đừng xem thường, trong muôn một nó từng là phương thuốc giúp người ta phục hồi trí nhớ.



Hai người anh đã mất. Và mình khi ấy, một mùa hè của quá vãng, sao mặt vẫn còn nguyên nét dại khờ. Mình vẫn đeo chiếc chìa khoá ở cổ mà chẳng dại ném nó đi. Luôn dại khờ “nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa”.Ít ra, vin vào tấm ảnh cũ để viết được đôi điều “mất thời gian lỡ nụ cười”.Có phôi pha không?



Châu Ngọc Bích

Tưởng nhớ họa sĩ Đinh Cường (7-1-2016 - 7-1-2017)

Chép một tờ kinh

LỮ QUỲNH

Lữ Quỳnh & Đinh Cường (June 2015)

       Lữ Quỳnh & Đinh Cường (June 2015)

Đêm cuối năm ở San Diego nghe tiếng còi hụ,
nhớ tiếng còi Đinh Cường nghe mỗi chiều ở Burke.
Giao thừa 2017
mở trang kinh. chỉ thấy mây
thiền tâm thanh tịnh niệm ngay di đà
tranh hoàng hôn. cảnh tuyết sa
giọt vàng giọt đỏ. nhạt nhòa giọt tôi
mở tờ kinh. chẳng có lời
quang minh thanh tịnh chiếu soi cõi người
giấc yên trời lặng xanh trôi
chép mừng tranh mới. sáng ngời chân như
Lữ Quỳnh

Tưởng Niệm 1 năm ngày mất của Họa Sĩ Đinh Cường (1/7/2016 - 1/7/2017)

Tưởng nhớ một năm ngày họa sĩ Đinh Cường rời xa người thân, bạn bè và những người ái mộ ông, tại nhà chúng tôi vẫn treo 3 họa phẩm của ông.

1.  Ngồi Giữa Chiều Dran và Tĩnh Vật Iris:

Khoảng đầu năm 1995, nhân dịp ông về triễn lãm tranh, trưng bày tại phòng khách nhà riêng của luật sư Nguyễn Hữu Liêm tại San Jose, vợ chồng tôi mới được dịp gặp lại ông sau khi cả ông và chúng tôi định cư ở Mỹ. Dù bạn bè và khách thưởng ngoạn rất đông, ông cũng tìm cách trò chuyện thân tình với vợ chồng tôi. Hôm đó, em gái chúng tôi chọn bức tranh " Nghe Tình Khúc Cũ". Vợ chồng tôi chọn bức tranh " Ngồi Giữa Chiều Dran". Gần cuối buổi, ông dẫn vợ chồng tôi đến chân cầu thang, chỉ vào một số bức tranh treo trên tường lối lên cầu thang và nói ;" Mình muốn tặng hai bạn 1 bức tranh làm kỷ niệm. Tùy các bạn chọn." Cảm động trước thịnh tình của ông, vợ chồng tôi chọn bức tranh "Tĩnh Vật Iris" vẽ hoa Iris và ống pipe đặt trên bàn.





Nguyễn-Xuân Hoàng và mùa thu Nhật Bản

Ngô Thế Vinh
nguyen_xuan_hoang-cao_linh
Nguyễn-Xuân Hoàng [photo by Trần Cao Lĩnh]
Nếu bảo qua tuổi 70 xưa nay là hiếm, thì Nguyễn-Xuân Hoàng sinh năm 1937 cũng đã bước qua tuổi 77, nhưng đó là ý niệm tuổi tác của thế kỷ trước. Sang đến thế kỷ 21, với tiến bộ của y khoa, qua tuổi 80 nay cũng không còn là hiếm. Quen được Nguyễn-Xuân Hoàng trong hoàn cảnh nào thì tôi không nhớ, nhưng đó là một tình bạn khá lâu năm. Khoảng giữa thập niên 1960-1970 Nguyễn-Xuân Hoàng đã cùng với Huỳnh Phan Anh, Nguyễn Đình Toàn, Đặng Phùng Quân, Nguyễn Nhật Duật và Nguyễn Quốc Trụ chủ trương nhà xuất bản Đêm Trắng. Họ đều ở lứa tuổi trên dưới 30, sức sáng tác đang sung mãn với phong cách riêng mỗi người, được coi như là nhóm “Tiểu Thuyết Mới”, với quán La Pagode như một điểm hẹn sinh hoạt. Và tên tuổi mỗi người trong nhóm, sau này đều trở thành nhân dáng những nhân vật tiểu thuyết của Nguyễn-Xuân Hoàng.

trinh_cong_son-nguyen_xuan_hoang
Từ trái: Trịnh Công Sơn, Nguyễn-Xuân Hoàng 1970
[tư liệu của Đinh Cường]
Giữa những năm giông bão của cuộc chiến tranh lúc đó, thỉnh thoảng tôi được đọc và cả quen biết họ trong những giai đoạn và các hoàn cảnh khác nhau, do rất khác về môi trường sinh hoạt và tôi thì cũng ít có thời gian ở Sài Gòn. Ra tới hải ngoại, hai người trong nhóm Đêm Trắng mà tôi còn giữ được mối liên lạc là Nguyễn-Xuân Hoàng và Nguyễn Đình Toàn.

Sách mới: Tưởng nhớ 1 năm ngày mất của họa sĩ ĐINH CƯỜNG (7-1-2016 - 7-1-2017: " ĐINH CƯỜNG: ra đi mới biết lòng vô hạn"



Image may contain: text


Giấy mời tham dự buổi tưởng nhớ 1 năm ngày mất của Họa sĩ ĐINH CƯỜNG và ra mắt sách « ĐINH CƯỜNG - ra đi mới biết lòng vô hạn »
14h30 ngày thứ bảy 7 tháng 1 năm 2017
tại Trung tâm văn hóa Phương Nam , 15 Lê Lợi Huế

Kính mời những ai quan tâm đến dự .

Dòng Sông Xanh [Le Beau Danube Bleu] -Ky Niem -Hà Thanh -LienNhu




Hôm nay
Ngày đầu năm, 1 tháng 1 năm 2017.
Nhớ Huế...
Nhớ sông Hương...
Nhớ dòng sông xanh (Lục Hà)...

Tưởng nhớ 3 năm ca sĩ Hà Thanh về cõi Phật.

Xin cùng nghe và cùng ôn lại tiểu sử của ca sĩ Hà Thanh: