BẠN TÔI

LỮ QUỲNH

 Gửi Lữ Kiều



Trong một bài viết, bạn kể về tuổi thơ tôi như thế này : …Tôi đã yêu bạn ấy biết bao. Có một ngày rất trẻ, bạn nằm bệnh viện, tôi đến, ngồi bên bạn, nắm tay bạn.Thuở đó bạn là một đứa trẻ cô đơn. Tôi truyền tình cảm của tôi cho bạn qua cái nắm tay hồn nhiên tuổi 13. 
Đó là kinh nghiệm chia sẻ đầu tiên của đời tôi. Đúng như lời bạn. Khi bạn ra về, tôi đã tiễn bạn một đoạn trên hành lang lầu 1 của trại bệnh Lê Huân. Tôi đứng vịn lan can nhìn theo dáng đi của bạn cho đến khi bạn khuất sau cánh cỗng lớn bệnh viện Huế. Bạn mặc áo ngắn tay mỏng manh màu hồng nhạt và đội mũ cối trắng. Tôi đứng như thế rất lâu, hình ảnh và tình thương bạn choáng ngập trái tim tôi. 

Bạn là đứa trẻ thông minh, được sinh ra trong một gia đình quý phái. Chúng tôi gặp nhau trong năm đầu tiên trung học, ở tuổi mười ba, cùng trường cùng lớp. Bạn từ một trường tiểu học Pháp trong thành phố qua. Tôi từ một trường tiểu học ở miền quê nghèo khó đến. Cả hai thi đậu vào lớp đệ thất năm đó. Bạn học trường Pháp, nhưng lại giỏi Việt văn. Tính tình hòa nhã, nhẹ nhàng, được thầy thương, bạn mến. Chơi với nhau, nhưng thuở ấy tôi không hề tự hỏi, cái gì đã kết nối tình thân giữa chúng tôi. Cứ như thế, chúng tôi đã bên nhau cho đến ngày khôn lớn. Cho đến ngày chúng tôi trưởng thành, chia nhau công việc trong cái xã hội đầy tai ương, chiến tranh và chia lìa.

Lời Nguyện

                                        Lời Nguyện 
                                ( cho một trái tim lành)


"...Bình an dưới thế cho người thiện tâm"

Rồi cũng đến " ngày phán xét cuối cùng"
Dây và ống níu chi thêm sự sống
Đi về đâu, hỡi linh hồn cô lạnh
Đi về đâu, cho một trái tim lành


"Chúa đã khước từ" ta thời khát vọng
Anh khước từ anh, sau "ngày giải phóng"
Anh khước từ anh, cao sang bục giảng
Sa xuống chợ đời gột rửa lương tâm


Mái tóc dài đôi kính cận uyên thâm
Ngọn đèn chong trắng đêm đơn từ đảng
Ai hiểu được bão giông hay bình thản
Bút đã sa. Đành đoạn thuở mê lầm


Thôi anh nhé. Đã làm xong phận
Phút cuối cùng xin nhẹ bước ra đi

Chúa ở bên anh phút giây nhìn lại
Vì Chúa muôn đời Chúa vẫn từ tâm.

Trần Đình Sơn Cước
(7/16) 

NGUỒN:  DIỄN ĐÀN