Như chiều qua một bến phà
tặng Trần vàng Sao
Khi Modigliani thổ huyết trầm trọng trong con hẽm nhỏ trên đồi đầy hơi hám mùi sơn dầu, hơi hám mùi rượu của các hoạ sĩ tứ chiến kéo về đây … những cô gái làng chơi đã đậu tiền mua cho người hoạ sĩ nghèo cái vé tàu về thăm mẹ ở Ý về Liverno được mẹ chăm sóc khi trở lại Người Hành Khất còn được gọi Người Hành Khất ở Liverno nhìn tranh mà ám ảnh như lột tả được sự cùng khổ của người ăn xin mù như Bửu Chỉ đã lột tả cũng người ăn xin mù đang bấm tay vào cây đàn một giây
Như chiều qua một bến phà người hành khất mù ôm cây đàn thùng cùng đứa con gái nhỏ giới thiệu ngon lành hát nhạc ai mà cứ nói nhạc Trịnh công Sơn cho chắc và Sơn cười hiền hậu Đọc lại bài thơ Vô ngôn của Trần Kiêm Trinh Tiên (1) mà nhớ mà thương người bạn mười năm xa khuất
Xem lại tranh Modigliani và Bửu Chỉ chiều nay mà nhớ Mother Teresa với những người cùng khổ
NGƯỜI HÀNH KHẤT Ở SƠN DẦU TRÊN BỐ .MODIGLIANI 1912 | |
| Đinh Cường ——————————————————————- (1) Dưới đây là bài thơ: Trần Kiêm Trinh Tiên V Ô N G Ô N Thuở ấy tình cờ Người hành khất mù ôm cây đàn thùng cùng đứa con gái nhỏ dừng ngang chỗ anh ngồi Nơi người chị buôn hàng chuyến vừa đẩy bao gạo dấu nhờ dưới chân anh Con tàu chao nghiêng băng qua hẻm núi Đứa con gái nhỏ cầm chiếc mũ vải trong tay “ Và kính thưa quý vị Sau đây chúng tôi xin trình bày “Hai mươi bốn giờ phép”(*) Nhạc và lời của Trịnh Công Sơn” Cô bé chẳng hề băn khoăn về một tên gọi chìa chiếc mũ vải trước mặt anh Số tiền anh bỏ vào nhiều hơn bao tuần hát dạo Người cha khản giọng hát về một miền nắng gió về nỗi chia xa... Bạn bè nhìn anh không dấu được nụ cười Bài ca nào phải... Chỉ nỗi đau chung, một thời khói lửa Anh lặng như dáng cò ngồi nhớ cánh đồng mưa...
Anh cũng là người hát rong Cô đơn hát lời vô ngôn Hát lời tiên tri thuở mặt trời chưa mọc... Trần Kiêm Trinh Tiên (2001) ——————————————- (*) Nhạc sĩ Trúc Phương |



















