TƯỞNG NHỚ 20 NĂM NGÀY MẤT CỦA NHẠC SĨ TRỊNH CÔNG SƠN (2001-2021): Đọc lại bài thơ của cố họa sĩ ĐINH CƯỜNG & bài thơ của TRẦN KIÊM TRINH TIÊN

Như chiều qua một bến phà




ĐINH CƯỜNG

tặng Trần vàng Sao 

 

 

Khi Modigliani thổ huyết trầm trọng 

trong con hẽm nhỏ trên đồi Montmartre xa xưa

đầy hơi hám mùi sơn dầu, hơi hám mùi rượu 

của các hoạ sĩ tứ chiến kéo về đây … 

những cô gái làng chơi đã đậu tiền  

mua cho người hoạ sĩ nghèo 

cái vé tàu về thăm mẹ ở Ý 

về Liverno được mẹ chăm sóc 

khi trở lại Paris chàng mang theo tranh 

Người Hành Khất còn được gọi 

Người Hành Khất ở Liverno 

nhìn tranh mà ám ảnh 

như lột tả được sự cùng khổ 

của người ăn xin mù 

như Bửu Chỉ đã lột tả 

cũng người ăn xin mù 

đang bấm tay vào cây đàn một giây 

 

Như chiều qua một bến phà 

người hành khất mù ôm cây đàn thùng

cùng đứa con gái nhỏ 

giới thiệu ngon lành hát nhạc ai 

mà cứ nói nhạc Trịnh công Sơn cho chắc 

và Sơn cười hiền hậu

Đọc lại bài thơ Vô ngôn của Trần Kiêm Trinh Tiên (1)

mà nhớ mà thương người bạn mười năm xa khuất 

 

Xem lại tranh Modigliani và Bửu Chỉ chiều nay 

mà nhớ Mother Teresa với  những người cùng khổ  

 

Virginia, March 16.2011

 

NGƯỜI HÀNH KHẤT Ở LIVORNO                                      

SƠN DẦU TRÊN BỐ .MODIGLIANI 1912 

Đinh Cường


——————————————————————-
(1) Dưới đây là bài thơ:


   Trần Kiêm Trinh Tiên

V Ô     N G Ô N











Thuở ấy tình cờ

Người hành khất mù 

ôm cây đàn thùng

cùng đứa con gái nhỏ

dừng ngang chỗ anh ngồi

Nơi người chị buôn hàng chuyến

vừa đẩy bao gạo dấu nhờ dưới chân anh

Con tàu chao nghiêng băng qua hẻm núi


Đứa con gái nhỏ cầm chiếc mũ vải trong tay

“ Và kính thưa quý vị

Sau đây chúng tôi xin trình bày

“Hai mươi bốn giờ phép”(*)

Nhạc và lời của Trịnh Công Sơn”

Cô bé chẳng hề băn khoăn

về một tên gọi

chìa chiếc mũ vải trước mặt anh

Số tiền anh bỏ vào nhiều hơn bao tuần hát dạo

Người cha khản giọng hát

về một miền nắng gió

về nỗi chia xa...


Bạn bè nhìn anh không dấu được nụ cười

Bài ca nào phải... 

Chỉ nỗi đau chung, một thời khói lửa

Anh lặng như dáng cò

 ngồi nhớ cánh đồng mưa...

                                        

Anh cũng là người hát rong

Cô đơn hát lời vô ngôn

Hát lời tiên tri thuở mặt trời chưa mọc...


Trần Kiêm Trinh Tiên

(2001)

——————————————-

(*) Nhạc sĩ Trúc Phương








Thơ TRẦN ĐÌNH SƠN CƯỚC : Góp mặt trong tuyển tập TÌNH NGHĨA MẸ CHA

 








Tác giả 138 trong tuyển tập thơ

TÌNH NGHĨA MẸ CHA.

167 tác giả (trong, ngoài VN)

Luân Hoán – Lê Hân - Nguyễn Thành

thực hiện

nxb Nhân Ảnh, Hoa Kỳ, xb năm 2020


TRẦN ĐÌNH SƠN CƯỚC

Nguyên quán: Thừa Thiên-Huế

Hiện định cư : California



CHIỀU SAUSALITO, TIỄN MẸ










Chiều xuân trên vịnh San Francisco

Chim biển bay âm vang lời tiễn biệt

Trên boong tàu tiếng khóc nào thương tiếc

Sóng ngập ngừng lưu luyến Sausalito

    

Thân xác mẹ hủ tro tròn lạnh buốt

Chúng con ôm như thuở mẹ ấp con

Ơi mẹ ơi từ nay mẹ đâu còn

Thương và nhớ, âm và dương cách biệt


Từng nắm tro mẹ trôi theo giòng nước

Hải lưu buồn xuôi mẹ Thái Bình Dương

Ôi đời mẹ một hải trình sóng ngược

Đi và Về. Đau và Khổ. Yêu Thương


Nhớ xưa mẹ ôm đàn con vượt biển

Đất nước bạc tình mẹ tìm cửa tử

Ba nằm lại nơi trại tù Bắc Việt

Phút lâm chung mơ viên kẹo cầm tay


"Tháng Tư" về mẹ nếm đủ đắng cay

Tấm thân gầy. Trắng tay. Mẹ xoay. Mẹ xở

Ngăn nước mắt mẹ xin Trời cứu khổ 

Bước chân liều qua sóng dữ trùng dương...


Biển chiều nay lại tiễn mẹ lên đường    

Bao giận thương tan cùng nắng gió

Nhìn bụi tro bập bềnh trên sóng vỗ

Chúng con cúi đầu tiễn mẹ đi xa.  

(Sunnyvale 4/2016)



MẸ TÔI





Năm xưa

Nhớ mẹ đi tù 

Bầy con thơ dại

Lù mù tuổi thơ

    

Trưa hè

Chị dắt thăm nuôi

Mo cơm bới 

Với cục đường 

Mẹ ơi


Ôm tôi

Nước mắt mẹ trào

Mẹ nhai cơm khống

Cục đường 

Cho con


Mẹ tôi

Nay đã không còn

Cục đường lòng mẹ

Ngọt hoài 

Lòng con.

(4/2018)



ĐƯỜNG XƯA




    









Nửa đời thăm thẳm đường xa

Buồn vui quê mẹ tưởng là vô can

Đá lăn, lăn lạc lối về

Làng quê đất lạnh mẹ nằm bao năm

Nơi sâu, sâu thẳm lòng con

Vẫn mong vẫn ngóng vẫn còn đường xưa...



CHỨNG TÍCH










Ruộng quê tôi nhỏ bằng vuông sân

Người và trâu nắng dãi mưa dầm

"Tháng tư" về ruộng nương mất trắng

Đêm mẹ ôm "trích lục" làm bằng.



BIỂN ĐAU










Thả bông hồng trôi vào biển khơi

Xác em nơi mô hồn em đâu

Lòng mẹ quặn đau trời bão gió

Sóng biển chiều nay phủ oán sầu.



TRẦN ĐÌNH SƠN CƯỚC


( Nguồn: Facebook của nhà thơ Luân Hoán).

Ghi chú: Những bài thơ trên đã xuất hiện trong phần thơ SƠN CƯỚC  trong blog nầy. Tôi đưa lên lại để tặng các anh chị em trong gia đình).

Ghi chú ảnh từ  trên xuống:

1. Vịnh San Francisco ( ảnh Internet)

2. Ảnh 2 & 3: Góc sân có giếng nước nhà của mẹ tôi ( ảnh TNNT)

3. Cấy lúa ( ảnh Internet)

4. “FLIGHT FOR FREEDOM”, tranh ghép bằng vỏ cây melaluca do vợ chồng Luật sư BÙI CHÁNH THỜI thực hiện đã được cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Queensland ( Australia) tặng Thủ Tướng Australia Malcolm Fraiser vào tháng 4 năm 1981 để tưởng nhớ cuộc trốn chạy bằng các cuộc vượt biển đầy sinh tử của người Việt những năm sau 1975 được thế giới biết đến với tên gọi “boat people “.



20 NĂM NHỚ TRỊNH CÔNG SƠN: EM ƠI ÁO TRẮNG

Nguyễn Duy




1.

Tháng Tư, 1976…

Tôi trút bộ quân phục sau mười một năm lính, nhận quyết định chuyển ngành ra dân – làm biên tập viên kiêm phóng viên báo Văn Nghệ  Giải Phóng. Trên đường từ Hà Nội vô Sài Gòn nhận việc, tôi dừng lại chơi Huế, ăn nhờ nơi anh chị Tô Nhuận Vỹ – 26 Lê Lợi, ngủ đậu nhà nhạc sỹ Trịnh Công Sơn – 11 Nguyễn Trường Tộ.

Huế đang trong tình trạng thiết quân luật. Mọi người không được đi lại ngoài  đường sau 12 giờ khuya, nhà nào có khách qua đêm phải khai báo tạm trú. Riêng nhà Trịnh Công Sơn bị phường khóm “để ý” kỹ hơn. 25 tháng Tư là ngày Quốc hội thống nhất họp phiên đầu tiên tại Sài Gòn, an ninh càng siết chặt. Tối đó, tôi cùng nhóm anh em văn nghệ Huế gồm Trịnh Công Sơn, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Tô Nhuận Vỹ, Bửu Chỉ… đàn hát chán chê nơi sân nhà Nguyễn Khoa Điềm, rồi lại kéo nhau về nhà anh Sơn mua nem Bến Ngự nhắm nháp. Gần giờ giới nghiêm ai nấy vội về. Tôi  ngủ lại.

Quá nửa đêm, công an phường xét nhà. Giấy tờ tuỳ thân của tôi để trong ba lô gửi chỗ Tô Nhuận Vỹ. Không có giấy thì ra bót! Tôi lập tức được áp giải lên đồn công an Phủ Cam. Anh Sơn lẽo đẽo đi cùng, bước thấp bước cao giữa màn đêm sương lạnh. Viên công an áp giải soi đèn pin cho tôi đọc một câu khẩu hiệu đỏ viết trên mảng tường trắng: “Dù cho bão táp mưa sa / Khách lạ đến nhà phải báo công an”. Đó là câu “thơ” đầu tiên về Huế  mà tôi thuộc lòng trong chuyến đi ấy.

Chúng tôi được xếp ngồi chung băng ghế dài với mấy “anh chị” vừa bị gom từ ga Huế về, từ dưới đò sông Hương lên. Rét run cầm cập. Tôi co ro lẩm nhẩm một câu khẩu hiệu khác vụt hiện trong đầu: “Ở Huế có lệ xét nhà / Ai không có giá…i (giấy) thì ra bót ngồi”. Chẳng lẽ câu “thơ” đầu tiên của mình về Huế lại như thế a? Không! Huế đẹp và thơ mộng kia mà! Chợt bừng tỉnh, tôi ngồi lặng sắp đặt lại trong đầu những hình ảnh thật sự là thần hồn của Huế. Gió đi ù ù ngang họng súng thần công / Tiếng chuông chùa đi thủng thỉnh trong không… Mờ sáng, hết giờ giới nghiêm, anh Sơn mới được về nhà và đạp xe đi lấy giấy tờ giải cứu cho tôi.

Trí thức Miền Nam sau 1975

 Huy Đức

25-3-2021

Ong HUYNH KIM BAU (1944-2021)


LGT: Ông Huỳnh Kim Báu, cựu Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước thành phố, cựu chủ nhiệm CLB Lê Hiếu Đằng đã qua đời lúc 7h30′ sáng 25-3-2021. Nhân dịp này, xin được giới thiệu một phần nội dung có liên quan tới ông Báu, được trích trong “Chương VI: Vượt Biên“, sách “Bên Thắng Cuộc”, của tác giả Huy Đức:

Sau ngày 30-4-1975, Chu Phạm Ngọc Sơn là một nhà chuyên môn hợp tác toàn diện với chế độ. Ông và một số nhà khoa học khác, thường không câu nệ khi nhận các đơn đặt hàng thực hiện những công trình “khoa học” phục vụ nhu cầu chính trị. Theo Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh Huỳnh Kim Báu: “Những năm ấy, các trí thức Sài Gòn vẫn nhận được điện thoại từ Văn phòng Thành ủy hỏi xem: ‘Có công trình khoa học chào mừng 3-2 hay 19-5 không?’. Những Giáo sư như Phạm Biểu Tâm, Lê Văn Thới thì mắng ngay: ‘Không có thứ khoa học nào gọi là khoa học chào mừng cả’. Nhưng một số người khác thì có, người thì làm ra chất tẩy rửa ‘pentonic’, người chứng minh ‘ăn mấy ký khoai mì bổ bằng một ký thịt bò’, người thì ‘ăn bo bo nhiều dinh dưỡng hơn cả gạo’. Nhưng ngay cả những ‘nỗ lực’ đó cũng không giúp kiến tạo được lòng tin”.

Giáo sư Chu Phạm Ngọc Sơn kể: “Nhìn vào lý lịch, thấy trước đây năm nào tôi cũng đi Mỹ nghiên cứu hoặc đi dạy, người ta cứ thắc mắc sao đi Mỹ quá trời. Tôi nộp đơn xin vô Hội Trí thức Yêu nước, mấy lần bị từ chối”. Năm 1980, trong thời gian Giáo sư Chu Phạm Ngọc Sơn đi Liên Xô, một người con của ông vượt biên không thành. Người con gái của ông cũng cảm thấy bế tắc khi thi không đậu vào dự bị y khoa. Biết chuyện, ông Võ Văn Kiệt thỉnh thoảng qua lại, trò chuyện, khi hiểu thêm nội tình, ông nói với Giáo sư Sơn: “Thôi, anh cứ để cho cô ấy và mấy cháu đi, đi chính thức. Bên đó có điều kiện cho các cháu học hành. Sau này nếu các cháu trở về thì tốt, nếu không, tôi với anh cũng được làm tròn bổn phận”.

Ông Huỳnh Kim Báu kể: Sau giải phóng, Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn vào Sài Gòn, sau khi nghe Mai Chí Thọ, Trần Trọng Tân báo cáo tình hình, ông nói: “Nãy giờ có một chiến lợi phẩm rất lớn mà các đồng chí không đề cập, đó là lực lượng trí thức được đào tạo từ nhiều nguồn. Lenin nói, không có trí thức là không có xã hội chủ nghĩa”. Tuy nhiên, theo ông Huỳnh Kim Báu, cách mà chính quyền sử dụng trí thức chủ yếu là “làm kiểng”.

Nhà văn NGUYỄN HUY THIỆP (1950-2021)


Những bài thơ của nhà văn NGUYỄN HUY THIỆP ( theo Văn Việt)


 1.

Có lẽ tôi đã sống được và làm những chuyện có ích cho đời  
Nhớ câu thơ Bảo Sinh  
Hàm súc lại ý nghĩa  
Hạnh phúc là gì  
Chính là cuộc sống  
Hãy yêu quý nó  
Đơn giản vậy thôi  
Đến giờ này tôi chỉ còn sự tuyệt vọng  
Cứ phảng phất nụ cười  
Kiếp sau lại hẹn gặp  
Ta lại làm thơ chơi.

Sinh lão bệnh tử  
Luật trời đã ban  
Thôi đành chấp nhận  
với nụ cười thôi  
Ông năm nay 71  
Sống đã hết mệnh trời  
Ốm đau nhìn số phận  
Biết làm sao hả trời?  
Dăm ba câu tâm sự  
Yêu tất cả.

2.

Muốn yêu vợ yêu con  
Muốn yêu hết tất cả  
Nay chỉ còn mong được  
Lòng yêu  
Vẽ không ra vẽ  
Viết không ra viết  
Nhưng vẫn vẽ viết  
Cho yêu một đời  
Nói chỉ nói vậy thôi  
Lòng buồn không tả nổi  
Viết cho khuây cuộc đời  
Thơ không hay cứ viết  
Mình lại tự cười thôi  
Muốn thoát ra đừng ốm  
Làm khổ hết cả nhà  
Sinh lão bệnh tử  
Quy luật trời ban ra  
Không ai tránh khỏi được  
Tâm sự viết thế thôi.

3.

Bạn đọc Hà Xi Măng  
Yêu nhà văn hơn ruột thịt  
Có bạn đọc như thế  
Sống hèn hạ được sao.

MÙA XUÂN 2021 ĐÃ BẮT ĐẦU ( từ 3/20/2021): Thơ Trần Đình Sơn Cước

1. ANH ĐÀO















MƯA XUÂN BAY

HOA ĐÀO NỞ 

GIÓ LUNG LAY 


BẦY ONG

LAO  ĐỘNG SUỐT NGÀY...



2. NHỚ ÔNG PAHL













IRIS TEXAS

TRỒNG Ở CALI


NGƯỜI TRỒNG CÂY

ĐI RỒI

CHỈ CÒN HOA NỞ THÔI...



3. “CÀNH LÊ...”










Hoa lê chùa TỪ HIẾU 

Gặp từ thuở thiếu thời

Mái chùa xa vời vợi 

Màu trắng cũ còn nhiêu...



4. TRÀ MI


Hỏi chậu trà mi

Vườn bà TUẦN CHI

Cây còn đơm hoa

Khi chủ vắng nhà


Chén trà mời khách

“HOA TRÁI QUANH TÔI”

Chủ khách đâu rồi 

“AN HIÊN” vắng lặng 


Trà mi nở trắng

Trên từng trang văn

Ong bầu say đắm

Ngủ quên thời gian...


Trần Đình Sơn Cước

(Chicago 3/2021)
































Myanmar cay đắng trong trái tim lửa đạn

 


Trần Hoàng Phố

 

Gió khiêu vũ trên nỗi buồn tháng ba  
Trên ngọn lá sơ sinh dưới ánh nắng non to mùa xuân  
Myanmar cay đắng trong trái tim lửa đạn  
Xin hãy cứu lấy nền dân chủ tươi trẻ chúng tôi  
Trên nước mắt súng đạn của bọn quân phiệt bạo tàn

 

Gió khiêu vũ trên nỗi căm giận tháng ba  
Vầng trăng  
nức nở  
mùi oải hương sáng lấp lánh  
trên đỉnh ngọn tháp chùa vàng  
Bầy linh cẩu Tatmadaw* rú lên kéo lê  
cái xác ước mơ  
với súng đạn bạo tàn  
của nền dân chủ mới đớn đau


Trên nỗi đau căm giận tái tê  
của những chiếc lá sơ sinh non tơ tháng ba  
Những con lật đật** biểu tình trên đường phố  
Như linh hồn của nhân dân phản kháng  
Như ước mơ của nền dân chủ mới bất khuất  
Trên súng đạn của bọn quân phiệt đàn áp bạo tàn


Máu nhân dân bất phục  
bật chảy trên trang sử mới đắng cay  
Trên ước mơ những ngọn lá sơ sinh non tơ tháng ba  
Trên sức sống tràn đầy nhựa hy vọng mùa xuân  
Hỡi nhân dân Myanmar bất phục  
Trái tim chúng tôi  
luôn ở bên cạnh cuộc đấu tranh các bạn  

*tên gọi chỉ quân đội Myanmar.  
**Người dân Myanmar đưa những con lật đật ra đường biểu tình, với ngụ ý nếu bọn quân phiệt đàn áp hạ gục ngã người dân, thì như con lật đật, họ tiếp tục đứng dậy, với tinh thần bất phục.

Có thể là hình ảnh về 1 người và ngoài trời

Nữ tài tử Kiều Chinh nhận giải thưởng Thành Tựu Trọn Đời Snow Leopard của AWFF

 


Đằng-Giao/Người Việt

HOLLYWOOD, California (NV) – Nữ tài tử Kiều Chinh được The Asian World Film Festival (AWFF) trao tặng giải thưởng “Snow Leopard Lifetime Achievement Award” (giải Thành Tựu Trọn Đời Snow Leopard) tại Los Angeles, California, hôm Thứ Hai, 15 Tháng Ba.

Nữ tài Kiều Chinh trong đêm nhận giải thưởng Thành Tựu Trọn Đời Snow Leopard của AWFF. (Hình: Kiều Chinh cung cấp)

AWFF, giải lớn nhất đối với các nước Á Châu

Tinh hoa và phản tinh hoa

 

Nhã Duy

Các thăm dò xã hội và hậu bầu cử cho thấy đặc tính nhân khẩu riêng về học vấn của những người ủng hộ Donald Trump khá thấp so với cử tri tốt nghiệp đại học đã bỏ phiếu cho tổng thống Joe Biden, chỉ khoảng hơn một nửa với tỉ lệ 35-61%, theo như thăm dò của đại học USC. Điều này không mới và các tỉ lệ có khác nhau nhưng nhìn chung đều cho thấy tỉ lệ riêng nhóm cử tri da trắng có trình độ đại học trở lên dành cho Donald Trump cũng đã bị giảm sút khá mạnh so với năm 2016.

Nhưng các số liệu này không có nghĩa đã thiếu vắng một số cá nhân thuộc giới tinh hoa, học thức cho đến một số chức sắc tôn giáo đã ủng hộ Donald Trump cuồng nhiệt ra sao, một hiện tượng hiếm xảy ra dưới các đời tổng thống tiền nhiệm. Điều này hiện diện cả trong cộng đồng người Việt trong và ngoài nước. Tại sao?

Hãy bỏ qua việc bàn luận thế nào là tinh hoa và trí thức ở đây mà hãy tạm chấp nhận theo ý nghĩa thông thường và đại chúng nhất. Và lấy Ted Cruz cùng Josh Hawley, các thượng nghị sĩ học thức và hết mực trung thành, sùng bái Donald Trump để phân tích hiện tượng này.

Thơ TRẦN ĐÌNH SƠN CƯỚC: MỘT NĂM ĐẠI DỊCH COVID-19: CẢM ƠN







Một năm đại dịch cách chia
Cháu con bên nớ bên ni mỏi mòn
Nhà hoang vườn vắng cây tàn
Nhờ bàn tay bạn ghé thăm mỗi tuần

Tưởng rằng về thăm đầu xuân
Nào ngờ “mắc” dịch suốt năm hai ngàn(1)
Nhớ nhà nhớ phố lang thang
Nhớ tiếng chuông gió nhớ lan đơm chồi...

Chicago hết đứng lại ngồi
Một năm chẳng bước ra ngoài. Sợ lây
Chợ đò, mua sắm online
Đêm ngày lẩn quẩn thở dài ngóng trông

“Trông trời. Trông đất “.Trông mong
Tai ương. Dịch bệnh thoát vòng khổ đau
Trông ngày được gặp mặt nhau
Ôm con hôn cháu nói câu ơn tình...

Cảm ơn tay bạn giúp mình
Chăm sóc hoa lá như tình bạn xưa
Cảm ơn biết mấy cho vừa
Gặp nhau cười nói cho bưa tấm lòng...

Trần Đình Sơn Cước
(1) tu thang 12/2019 den 3/14/2021



HÃY ĐẾN XEM MÁU CHẢY TRÊN ĐƯỜNG

PABLO NURADA

(Theo dõi tình hình quân đội làm đảo chính và đàn áp biểu tình của người dân, bắn chết dân thường ở Myanmar (2021) nhớ lại Tây Ban Nha (1937) trong thơ của nhà thơ Chile Pablo Neruda (1904 - 1973). Theo Facebook NGUYEN PHAM XUAN)




Lũ tướng già phản bội:
Hãy nhìn kỹ ngôi nhà ta đã chết
Hãy nhìn kỹ nước Tây Ban Nha thương tích
Nhưng từ mỗi ngôi nhà đã chết
Sẽ vụt lên thanh sắt đỏ thay hoa
Nhưng từ mỗi vết thương của đất nước Tây Ban Nha
Lại sẽ có Tây Ban Nha nổi dậy
Những khẩu súng cùng với đôi mắt cháy
sẽ nảy lên từ em bé hi sinh
Nhưng từ mỗi tội ác của chúng bay
sẽ nảy ra vô số đạn
Một ngày kia
sẽ nằm giữa tim bay
Bạn sẽ hỏi vì sao thơ tôi
Không nói đến mộng mơ, hoa lá
Không nói đến những hoả diệm sơn hùng vĩ
Của đất nước quê hương?
Hãy đến xem máu chảy trên đường
Hãy đến xem
Máu chảy trên đường
Hãy đến xem máu chảy
Trên đường!
(Nguồn: Thơ Pablô Nêruđa, nhiều người dịch, NXB Văn học, 1974)

Bài thơ này của tôi


Nguyễn Đức Tùng




Bài thơ này của tôi viết cho những người bị giết ở Myanmar

Bài thơ này của tôi viết cho những người bị giết ở Đồng Tâm

Bởi vì họ đòi được sống, đòi làm người, đòi tự do

Bởi vì họ nói thay chúng ta

 

Bài thơ này tôi viết cho những người trẻ tuổi ở Myanmar

Họ vừa bị giết hôm qua, ngày hôm trước, ngày hôm trước nữa

Ở ngoài đường, dưới mặt trời, trong bóng tối, sau cánh cửa

Bài thơ này tôi viết cho cánh đồng Sênh

 

Bởi vì cỏ trên cánh đồng đòi hòa bình

Bởi vì gió trên đường đòi tự do

Bởi vì người trẻ và người già phản đối chiến tranh

Bởi vì họ không có đất

 

Bởi vì họ chỉ có nước mắt

Bài thơ này tôi viết cho hai nhà thơ ở Myanmar

Họ vừa bị giết hôm qua

Súng bắn thẳng vào ngực

 

Bài thơ tôi viết cho một người nông dân ở Đồng Tâm

Súng bắn thẳng vào ngực

Vòi rồng, dao găm, thuốc độc, chó nghiệp vụ, lựu đạn cay

Ngoài ánh sáng và trong bóng tối

Thứ nào nguy hiểm hơn?

 

Bởi vì họ chỉ có lòng căm hận

Đối với cái ác

Bởi vì họ khao khát

Đất và nước

Bài thơ này tôi viết cho những người đã chết

Tức tưởi

 

Bởi vì chúng ta đến chậm

Họ bị bắn ngoài đường

Vì những cánh cửa đóng lại

Bếp lửa nhóm lên rồi

Trong căn nhà ích kỷ của chúng ta

Họ bị bắn trong nhà

 

Lúc ba giờ sáng

Khi chúng ta đang ngủ

Vì chúng ta ngủ quá say

Vì chúng ta đã phản đối

Nhưng phản đối không đủ mạnh

 

Vì chúng ta đã lên tiếng

Nhưng lên tiếng không đủ lớn

Vì chúng ta đã khóc

Nhưng đã không thét gào

Bài thơ này tôi viết cho đồng bào tôi ở Đồng Tâm

 

Những người nông dân ít học bị bóc lột

Bài thơ này tôi viết cho nhân dân Myanmar khốn khổ

Những người đang khóc

Cho Myanmar

Cho chúng ta

 

Bài thơ này tôi viết cho loài người

Những kẻ im lặng, sợ hãi, đóng kín cửa lại

Trong khi ngoài kia máu chảy

Bịt miệng lại

Không phải vì dịch Vũ Hán

 

Những người chỉ biết lâm râm cầu nguyện trong bóng tối

Càng lúc càng sợ hãi

Càng sợ hãi chúng ta càng bị giết hại

Chúng ta càng bị lôi đi trong đêm

Bài thơ này tôi viết cho các em

 

Những người trẻ tuổi Myanmar

Họ chính là con cái chúng ta

Họ chính là anh em của chúng ta

Bài thơ này tôi viết cho những người bị giết ở Đồng Tâm

Sẽ bị giết vì Đồng Tâm, đi trong đêm dài

Những người đi trước chúng ta, cầm ngọn đèn lồng, lồng ngực họ hứng đạn

Cho chúng ta.





Ghi chú ảnh( từ trên xuống): Ảnh 1: Ky -An - Sin

                                          Ảnh 2 : K Za Win & Daw Myint Zin hai nhà thơ Myanmar vừa bị quân            đội đảo Chánh sát hại.

                                          Ảnh 3: cụ Lê Đình Kình bị bắn chết trong đêm tấn công ĐỒNG TÂM.

                                          Ảnh 4: Bà Lê Thị Nối bị dẫn ra trước phiên toà xét xử vụ ĐỒNG TÂM.




(Source: Van viet)