NHỚ NHẠC SĨ PHẠM THẾ MỸ


Cư Vân NGUYỄN VĂN PHƯỚC *






Anh Nguyễn Đắc Xuân ở Huế gọi điện vào đề nghị viết bài tưởng niệm nhân ngày giỗ đầu của Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ. Nhớ hôm anh Mỹ mất ở TP Hổ Chí Minh, tôi kẹt công chuyện ở Đà Nẵng, không vào tiễn anh được, buồn và áy náy vô cùng. Thôi thì cũng nhân cơ hội nầy, ghi lại một vài kỹ niệm về anh như là một cách để bái vọng vậy.
Đà Nẵng: Những ngày biến động (1964-1966)
Nói theo người xưa, anh Mỹ và tôi là bạn vong niên, Anh hơn tôi hơn mười tuổi. Khi tôi còn là học sinh trường Phan Châu Trinh, Đà Nẵng, thì anh đã là giáo sư âm nhạc trường Bồ Đề và Phan Thanh Giản. Anh lại là cậu ruột của Vĩnh Kha, một đồng đạo và là bạn chí thân của tôi ở Tổng hội sinh viên Huế và những ngày biến động tại miền Trung từ 1963 đến 1966. Anh vừa là thầy vừa là cậu của bạn, phong cách lại quá nghiêm túc, mô phạm, nên khi gặp anh, tôi chỉ cúi đầu chào thầy mà không dám bắt chuyện.
Mãi đến năm 1964, khi tôi ở Huế vào Đà Nẵng tham gia cuộc tranh đấu chống Hiến chương Vũng Tàu. Từ chùa tỉnh hội, tôi được giao nhiệm vụ hướng dẫn đoàn biểu tình đến tòa Thị chính.. Khi đoàn biểu tình đến ngã ba Ông Ích Khiêm – Quang Trung thì anh Mỹ chạy chiếc vespa đến hỏi tôi:
- “Lộ trình thế nào hả Phước?”
-“Thưa thầy, theo đường Quang Trung về tòa Thị chính” tôi trả lời.
Anh Mỹ nói nhanh có vẻ rốt ruột:
-“Đã chuẩn bị ở tòa Thị chính chưa? Cảnh sát đang dàn chào đông nghẹt ở dưới đó, coi chừng đụng độ”.
Tôi giật mình, suy nghĩ nhanh, rồi hối thúc anh:
-“Thầy và em xuống đó trước”.
Anh không trả lời, quay nhanh đầu xe vespa. Tôi nhảy lên ngồi ở yên sau. Chúng tôi phóng nhanh xuống Tòa thị chính. Đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau và “cùng nhau hành động”.
Chuyện chỉ đơn giản như vậy, nhưng mãi đến sau nầy, khi đã là bạn của nhau, ở chung với nhau một phòng trong suốt hai năm trời, chuyện nầy cứ ám ảnh chúng tôi mãi… Chuyện là sau khi anh Mỹ và tôi bỏ đoàn biểu tình để xuống Tòa thị chính, thì đoàn biểu tình không đi theo đường Quang Trung như lộ trình đã vạch ra từ đầu, mà rẽ về đường Đống Đa, rồi xẩy ra vụ Thanh Bồ Đức Lợi… Gần đây có một số bài viết về vụ Thanh Bồ-Đức Lợi. Mỗi tác giả có thế đứng, cách nhìn riêng, nên cùng một sự kiện mà không bài nào giống bài nào, lại còn còn đưa ra những sự kiện mâu thuẩn nhau. Có người vỗ ngực xưng tên tự nhận là đạo diễn. Riêng anh Mỹ và tôi không nói và không viết gì về chuyện nầy. Nhưng mỗi lần nhắc lại, chúng tôi cảm thấy xốn xang. Chúng tôi thường dùng chữ “giá mà” trong nỗi xót xa và hối lỗi. Giá mà anh Mỹ không chạy đến báo động cảnh sát đang dàn chào ở tòa Thị chính. Giá mà tôi không bỏ đoàn biểu tình để đi theo anh Mỹ…và nhiều chữ giá mà nữa, …thì chắc là không có chuyện Thanh Bồ - Đức Lợi.
Năm 1966. tôi lại được Tổng hội Sinh viên Huế cử vào Đà Nẵng tham gia phong trào. Khi lực lượng tranh đấu chiếm toàn thành phố, lực lượng quân nhân, đa số là quân nhân Phật tử, lập chiến đoàn Trần Hưng Đạo, ly khai với Sài Gòn, Bác sĩ Thị trưởng Nguyễn Văn Mẫn cũng tham gia. Tôi được cử chiếm Đài phát thanh với đại úy Biệt Động Quân Tôn Thất Trực và phụ trách chương trình có tên dài ngoằng: “Tiếng nói nhân dân tranh thủ cách mạng Đà Nẵng”. Tất cả chương trình đều không thâu băng trước mà phát thanh trực tiếp. Mặc dù có các em học sinh tiếp tay, nhưng vừa viết bài vừa phải xướng ngôn, nên tôi mệt phờ người, nhiều lúc bài không viết kịp, tôi đành phải nói “bộ” (nói không có giấy, kỹ thuật nầy là tôi học được của anh Trần Anh Tuấn khi chúng tôi còn phụ trách chương trình phát thanh của Sinh Viên Huế, nay là Tiến sĩ Trần anh Tuấn, đang dạy các Đại hoc tại TP Hồ Chí Minh).
Phát thanh xong, tôi thường về ngay nhà Vĩnh Kha ở đường Lê Lợi, để ăn cơm và bàn nội dung chương trình phát thanh tiếp theo. Có một lần tôi gặp anh Mỹ ở đó, anh bắt tay tôi và khen chương trình phát thanh hay. Tôi thành thật:
-“Oải quá thầy ơi, viết mãi, đọc hoài rồi cũng cạn đề tài. Nếu được thầy giúp có thêm vài tiết mục văn nghệ thì chương trình sẽ hấp dẫn hơn”.
Anh cười và trả lời gọn:
- “Được thôi”.

THƯ TẾT VỀ NHÀ THƠ ĐỖ NGHÊ Ở SG

 

TRẦN HOÀI THƯ 

(Theo blog của nhà văn Trần Hoài Thư)

Trước hết cám ơn bạn hiền đã có lòng lo lắng cho kẻ này. Bạn bè nhìn tấm hình của tôi  mới chụp mà nhỏ nước mắt. Tôi cảm ân mà chẳng buồn. Bởi ít ra bạn bè còn thương, chứ ghét thì  làm gì mà động lòng tri âm tri kỷ. Tôi muốn để bạn  đừng lo,  chứng tỏ là tôi vẫn còn khỏe mạnh bằng cách post cả chồng Thư Quán Bản Thảo mà  tôi vừa in xong, để các bạn thấy rằng hai cánh tay tôi vẫn còn đủ sức để cắt những chồng giấy mấy trăm tờ hay những cuốn sách dày cộm.

Chính nhò cái máy cắt bằng tay này mà tôi biết mình vẫn còn mạnh. Như sáng sớm này, muốn tập thể thao, tôi chạy từ dưới basement lên nhà trên ít nhất là mười lần.

TẠ TÌNH: nhạc & lời: HOÀNG THI THƠ. Trình bày: cs LỆ HỒNG. Guitar: ns Thiên Ân


 

VÔ VÀN VỚI CHIM..,

 PHAN NHẬT NAM

( Nguồn: Facebook Nguyễn Bá Trạc)


(Ảnh từ Facebook Nguyễn Bá Trạc)

Trong tình cảnh dài ngày thăm thẳm sâu chốn khốn cùng tù ngục nơi Miền Bắc từ 1976 đến 1988.. Giữa bóng tôi tầng tầng đơn độc của những hầm giam cấm cố tử hình vùng Thanh Hóa.. Hoặc sau ngày ra tù, 1989 ẩn thân ở xóm quê Bình Nhâm, Lái Thiêu, và nay buổi cuối đời tại vùng sa mạc vắng vẻ Queen Creek, Arizona.. Tôi luôn có nguồn an ủi kỳ diệu từ Chim.. Con vật nhỏ từ đâu xa, nơi cao bay tới cho Người nụ cười bất chợt hân hoan và sức đương cự bền bỉ...            

               

1. 

CHỜ CHIM XANH 

Tôi thúc dục cùng tôi

Hãy cố sức chút nữa 

Nhỡ buông tay cùng đành

Thì thôi ...  

Không tiếc nuối

Được một ngày còn sống

Cứ trọn vẹn với ngày

Khi kiệt sức, hết nghiệp

Coi như trở bàn tay


Ngồi miết sâu tầng đêm

Riết quen dần bóng tối

Cùm lâu rồi cũng thế

Quên mất nghiệt xích xiềng

Sức người quả siêu việt

Ma Quỷ hay Thần Tiên

Cùng một lúc chứng nghiệm

Từ nhục nhằn khổ riêng


Suốt một mùa Đông dài

Mong đợi một âm hót

Chim Xanh không trở lại(*)

Người bó gối buồn tênh!

Nào đâu chờ Thượng Đế? (**)  

Chỉ cầu một tiếng Chim!


Đi đâu?

Về đâu?

Đồng đóng kín!

Sống - Chết vô tình coi như không.


 (*) “Bạn Thân” thắm thiết lâu dài của người giữa những dán, kiến,  cóc, chuột...

(**) En Attendant Godot – Samuel Beckett 

Ngày Đông 1983

Phòng kiên giam số 3, Phân Trại C, Lam Sơn

Từ báo cáo kinh tế thường niên đồng bằng sông Cửu Long: Tiếc nuối một con người

 Đoàn Khắc Xuyên

Ngẫm về trường hợp của ông, một con người có tài năng, có tri thức, có tầm nhìn và tấm lòng với quê hương đất nước, người ta không thể không ngậm ngùi tiếc nuối. Lịch sử thì không có chữ nếu, nhưng lịch sử luôn buộc người ta phải suy nghĩ để rút ra những bài học.

“Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) đang đứng trước ngưỡng tới hạn của mô hình phát triển cũ. Nếu mô hình này - bao gồm cả chính sách của nhà nước và tập quán của người dân và doanh nghiệp - không thay đổi, thì tụt hậu là điều không thể tránh khỏi và sự tan rã của ĐBSCL chỉ là vấn đề thời gian...” - đó là kết luận của Báo cáo Kinh tế thường niên Đồng bằng Sông Cửu Long 2020 do Phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam (VCCI) và Trường Chính sách công và Quản lý Fulbright (FSPPM) thực hiện vừa được công bố tháng 12.2020. 

Báo cáo khuyến nghị rằng ĐBSCL cần xây dựng cho mình, không chỉ là mô hình tăng trưởng kinh tế mới, mà quan trọng hơn là một mô hình phát triển mới. Hơn ba thập kỷ qua, mô hình kinh tế truyền thống tập trung vào sản xuất nông nghiệp thay vì kinh tế nông nghiệp, số lượng thay vì chất lượng, manh mún hơn là tích tụ ruộng đất, phân mảnh thay vì liên kết thành chuỗi cung ứng... Mặc dù ĐBSCL đã thành công trong việc thoát đói, giảm nghèo, nhưng vùng đất này vẫn chưa đem lại được sự thịnh vượng cho phần lớn người dân của mình. Bằng chứng là tốc độ phát triển của Vùng đã chậm lại một cách đáng kể, mức sống của người dân thấp hơn mức trung bình của cả nước, và ĐBSCL ngày càng tụt hậu về hầu hết các khía cạnh phát triển kinh tế - xã hội.

Nhiều địa phương ở ĐBSCL thường xuyên phải đối diện với tình trạng hạn hán, xâm nhập mặn.


Là vùng trũng trong cả nước về giáo dục và đào tạo, mô hình phát triển mới của ĐBSCL phải tìm cách tháo gỡ nút thắt quan trọng này bằng cách thiết kế chính sách tạo động cơ đi học, khắc phục tư duy ngắn hạn và việc theo đuổi lợi ích trước mắt khiến các gia đình cho con cái bỏ học sớm từ cấp THCS và PTTH. Suy đến cùng, động cơ này chủ yếu phụ thuộc vào khả năng tạo lập cơ hội việc làm để người dân thấy rõ lợi ích của kiến thức và kỹ năng, từ đó có động cơ mạnh mẽ để theo đuổi việc học tập, phát triển kỹ năng, nhờ đó tạo sức ép từ phía cầu để kích thích hệ thống giáo dục - đào tạo phát triển theo hướng liên kết với các doanh nghiệp và gắn kết với thị trường lao động.

Đọc báo cáo, không thể kiềm chế được nỗi buồn dâng. Buồn cho một vùng đất từng giàu có về tài nguyên thiên nhiên và vốn con người mà sau mấy chục năm, chẳng những không cất cánh, không phát triển vượt bậc được mà còn tụt hậu về nhiều mặt so với nhiều vùng miền khác, dù ĐBSCL đang phải gánh nhiệm vụ đảm bảo chén cơm (an ninh lương thực) và mặt hàng xuất khẩu chủ lực (gạo, thủy sản) của cả nước. Cùng với nỗi buồn là sự tiếc nuối cho nguồn lực con người, vốn con người với hiểu biết  sâu sắc về vùng đất này cộng với tri thức tiên tiến tiếp thu từ các nước phát triển lẽ ra đã có thể góp phần đưa vùng đất này đi lên nhưng tài năng đã bị lãng phí, bị vùi dập trong biến động của lịch sử. 

Cố GS. Nguyễn Duy Xuân, Viện trưởng Viện Đại học Cần Thơ từ 1970 - 1975 là một trường hợp như vậy. Nếu còn sống và tài năng, tri thức tiên tiến, tầm nhìn xa được trân trọng, sử dụng sau ngày thống nhất đất nước, có thể ông đã có đóng góp lớn cho sự phát triển của ĐBSCL, và cũng có thể không chỉ dừng ở đó. Tất nhiên, tiếc nuối chỉ để tiếc nuối. Lịch sử không có chữ nếu.

Thơ Trần Đình Sơn Cước:

 THEO NHAU

(Valentine Day 2021)















Đôi ta từ thuở vợ chồng
Theo nhau khi cạn, khi sông, lở, bồi
Theo nhau gió giạt mưa trôi
Theo nhau cơm áo một đời long đong
Theo nhau theo hết tấm lòng
Theo nhau theo hết đục trong kiếp người...
Dù mai bóng ngả cuối trời
Theo nhau huyệt mộ theo hồi tái sinh.

(Chicago 2/21)



Nguồn: bài đã đăng trên tạp chí NGÔN NGỮ 12

 

BẮT ĐẦU TỪ MỘT ĐÊM TRĂNG

Theo Facebook của Nguyễn Bá Trạc
 




Phan Nhật Nam




Với Quê xa, Ðà Nẵng
Với Trường xưa, Phan Châu Trinh
VÀ MỖI NGƯỜI BẠN LUÔN HIỆN MỚI.
Bạn tôi, nếu mới gặp lần đầu, ta có thể nghĩ đấy là gã tay chơi, kẻ sống theo lề lối, sinh hoạt sôi nổi bề mặt. Cũng có thể đúng như thế, một phần do bạn vốn môn đồ Thiếu Lâm, vô địch điền kinh học sinh, khuôn mặt sắc nét tươi vui, đều đặn. Bạn cũng có thể trở nên một tay hào hoa ăn chơi không âu lo với cung cách quen thuộc của dân học trường Tây, gia đình tài sản lớn. Nhưng, đời bạn đã không theo con đường dễ dàng thuận lợi đó. Bạn chọn ngã chông chênh, nguy biến hơn, cũng là lối đi rực rỡ huyền hoặc của tất cả nhân sinh – Ðường của người-yêu- người với phương tiện đặc thù để diễn đạt tình yêu ấy – Nghệ Thuật. Và bạn đã chọn hướng nghệ thuật hàng đầu – Âm Nhạc – Với thanh sắc kỳ ảo của riêng.
Bạn tôi, là một cô gái tội nghiệp trong số những thiếu nữ hẩm hiu bất hạnh. Bạn không có nét quyến rũ, lộng lẫy dù đang lúc thanh xuân khởi sắc. Bạn chỉ là một vóc dáng nhỏ bé linh hoạt, tóc nâu nhạt và đôi mắt luôn sáng ánh ngạc nhiên, loáng lạ lẫm của tâm hồn đơn giản trung hậu trước những điều dữ dội, đe dọa từ cuộc sống. Bạn mất cha từ tấm bé nên gia đình đã là một điều phiền muộn u uẩn, và lớp học, nơi bạn hằng ngày nôn nao đi về, đôi khi cũng gây nên đớn đau…Tân không có quần áo mới! Tân mặc quần… cháo lòng!”. Gã bạn nhỏ cùng lớp chỉ do nghịch ngợm vô tình nói lên câu ác độc… Bạn bật khóc, lòng ghi sâu mối rúng động gớm ghê. Nỗi xót xa khi trái tim bị xúc phạm. Trong đơn độc tủi hổ của tuổi lớn lên, Bạn như con chim nhỏ giữa đám lá sũng nước. Bạn cảm thấy bị đe dọa, và cần được che chở.
… Hai bạn tôi yêu nhau từ một đêm trăng

NGÔN NGỮ số 12


 


𝗧𝗮̣𝗽 𝗖𝗵𝗶́ 𝗡𝗚𝗢̂𝗡 𝗡𝗚𝗨̛̃ 𝗦𝗼̂́ 𝟭𝟮


Đã In Xong

ban biên tập: Luân Hoán, Song Thao, Nguyễn Vy Khanh, Hồ Đình Nghiêm

dò bản thảo: Trần Thị Nguyệt Mai

bìa: Uyên Nguyên Trần Triết

dàn trang: Nguyễn Thành & Lê Hân

Nhân Ảnh xuất bản 3/2021

Liên lạc mua dài hạn: 

han.le3359@gmail.com

vanhocunescom@gmail.com

Sách có thể mua quan amzon





HẠNH ANH NHI: TRẺ THƠ...

 




I. Khoanh tay ngồi nghỉ chút thôi

Cổng Thiền bên nớ trời hồng bên ni

Tuổi thơ cái Nghĩ chi chi

Đói ăn mệt ngủ việc đời(!) nhẹ hiu... 





II. Vắt chân ngồi nghĩ 

việc đời

Lao xao chi nhọc

kiếp người mong manh


Mây trời hoa lá 

vây quanh

Trái tim thở nhẹ

gió lành vào tâm...





III. Trẻ thơ đói đòi ăn

Chơi. vui. ngủ ngã nghiêng

Mặc mẹ cha toan tính

Ngây thơ giấc mơ hiền.





IV. Phụ Lục: NÔI ĐIỆN TỬ 


CÂU HÒ MẸ RU TA XƯA

NAY NÔI ĐIỆN TỬ

ĐU ĐƯA

CHÁU MÌNH

LÚC ÊM

BIỂN LẶNG CHIỀU XANH

DẬP DỀNH SÓNG VỖ

LÚC NHANH MÂY DỒN


VÙNG VẰNG 

CHÁU KHÓC 

ĐÒI BỒNG

CÁI NÔI BÁO ĐỘNG

ƠI ÔNG...SẴN SÀNG...


Trần Đình Sơn Cước 










CUỘC BỂ DÂU, RƯỚI CHÚT RƯỢU HỒNG

NGUYỄN THỊ MINH NGỌC


“...Chút rượu hồng đây, xin rưới xuống

Giải oan cho cuộc biển dâu này…” 

“Ta Về” – Tô Thùy Yên 

  

rashomon-movie-poster-1951-Italian  rashomon West German poster  Rashomon minimalist rashomon 2012
Áp phích Rashomon của Ý, Tây Đức, Tiệp Khắc, và Mỹ

MỘT. Một câu chuyện – nhiều góc nhìn

Những ai ở Sài Gòn thập niên 50, 60 chắc còn nhớ phim Lã Sanh Môn do đạo diễn Akira Kurosawa thực hiện, trong đó có tài tử Toshiro Mifune (bắt đầu nổi tiếng từ phim đó). Sau khi đoạt giải Sư tử vàng tại Liên hoan phim Venice, và được phát hành ở Châu Âu và Bắc Mỹ, phim thành công về thương mại lẫn sự thán phục của trong và ngoài giới điện ảnh và đã dẫn đến sự công nhận quốc tế cho các nhà làm phim Nhật Bản khác, mở ra thị trường phim phương Tây cho các sản phẩm của ngành điện ảnh Nhật Bản. Cốt truyện phim được chuyển từ truyện gốc của nhà văn Akutagawa Ryunosuke. Đoàn Thanh Minh Thanh Nga đã từng diễn vở Trăng Lên Đỉnh Núi do soạn giả Loan Thảo chuyển từ truyện Địa Ngục Môn của nhà văn này, và đã thâu vào đĩa với các giọng ca Thanh Nga, Hùng Cường, Tấn Tài. 

THƯ ĐẦU XUÂN TỪ HÀ NỘI

 






Chu Hảo 

Nhân dịpTết Tân Sửu tôi xin được gửi tới quý vị và các bạn lời chào thân ái với tất cả tấm lòng yêu mến và kính trọng. Mong các anh chị cùng gia quyến đón mùa Xuân mới trong niềm tin và hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn, dù cho đại dịch Covid-19 còn đang hoành hành như một Nhân-Thiên tai lịch sử; và các giá trị tốt đẹp của Tự do - Dân chủ cũng đang trải qua những thử thách cam go nhất trong thời kỳ Hiện đại.

Nhân đây tôi muốn được chia sẻ với bạn đọc những trải nghiệm riêng của mình trong những ngày tâm trí có vẻ càng xa khỏi trạng thái “Bát phong xuy bất động” [Tám ngọn gió thổi vẫn không lung lay – thơ Tô Đông Pha gửi Thiền sư Phật Ấn] vừa qua.

Để bình tĩnh nhận chân cốt lõi của cuộc khủng hoảng hiện tại tôi đã dành thời gian đọc lại ba cuốn sách (Sapiens: Lược sử loài ngườiHomo Deus: Lược sử tương lai; và  21 bài học cho thế kỷ 21) của Noah Harari (nhà sử học - “kỹ trị” lạnh lùng và thông thái, NXB Thế giới 2018-2019) nói một cách huỵch toẹt các mặt tiêu cực của loài Homo Sapiens và các thách thức nó đã trải qua và đang phải đối mặt. Ông này rất có tài làm cho người ta “hoang mang” một cách chính đáng! Đúng là sự thật đau lòng và quả báo đang ứng nghiệm; các hậu quả khôn lường của các hiện tượng nghiêm trọng như sự lấp ló của cuộc khủng hoảng sinh thái,mối đe dọa của các loại vũ khí sinh học hủy diệt hàng loạt, cuộc náo loạn của Trump, Brexit, truyền thông “thời thổ tả”… đều được ông vạch ra rõ ràng từ 2016-2018.

THƯ XUÂN TÂN SỬU (2021) của NI SƯ THUẦN HẬU






 Kính thưa quý huynh đệ.
                                                                                                                                                                                                                           
Nhân dịp đầu XuânThuần Hậu  vài điềumuốn chia xẻ cùng quý huynh đệ.

1.Hôm mồng một tếtlễ vía Phật Di Lặc. Khi niệm đến danh hiệu ngài: Nam mô Long Hoa giáo chủ Đương lai hạ sanh Phật Di Lặc tônchợt nghĩ đến trong tương lai ,a tăng kỳ kiếp nào đó Phật Di Lặc sẽ hạ sanh  pháp hội Long Hoa ra đời lẽ ai cũng mong rằng mình hữu duyên được  mặt trong pháp hội này.
  Hai hạnh nguyện nổi bật nhất của ngài là hoan hỉ  dung nhiếp.

    Từ nhan vi tiếu,
    Tiếu thiên hạ khả tiếu chi nhân.
    Đại đỗ năng nhân,
    Dung thế gian nan dung chi sự.

Hoan hỉ cười vuingười hay cười, cườikhắp thiên hạ.
Rộng lòng dung nhiếpviệc khó dung, dung cả thế gian.

Tâm Phật  tâm khôngKhông  bất cứ nhưng lại dung nhiếp hết thảyTâm không tướngnhưng Từ Bi đầy ắp khi nghĩ đến đức Phật ra đờichúng ta cảm thấy một nguồn hạnh phúc an lànhHạnh phúc  giải thoát đau khổ, ra khỏi luân hồichứ không phải hạnh phúc trong ngũ dục tầm thường.
  Ngài  hình ảnh bên ngoài  cũng  sự hứa hẹn ở nội tâm chúng ta. Nhớ đến đức Phật sẽ thànhchúng ta cũng nhớ luôn mai kia mình sẽ thành PhậtMuốn  quả Phật thì phải gieo nhân PhậtTừ nhân đến quả cần  thời gianNhưng thật ra nhìn sâu một chútsẽ thấy quả  mặt ngay nơi nhânnhân qủa không rời nhauBây giờnếu khéo gieo nhân hoan hỉbuông xả không dính mắc trong từng giờtừng ngày thì tương lai chắc chắn sẽ  quả lành, dung thứ được tất cảHiện tại thế nào thì tương lai thế đó Phật Di Lặc chẳng phải đương lai xa xôi  đã hằng  mặt trong mỗi một chúng sanhđầy đủ mọi hạnh nguyệncứu rỗi muôn loài.