Thơ tưởng niệm các liệt sĩ chống xâm lược Tàu 17/2/1979 và 1984




TỔ QUỐC NƠI BIÊN THÙY

 Nguyễn Việt Chiến

CÁC ANH NẰM DỌC CHIẾN HÀO- TỪNG CÂY SỐ MÁU TRÊN CAO NGUYÊN NÀY 
Bài thơ của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến tưởng nhớ những người lính đã hy sinh anh dũng vì Tổ quốc Việt Nam ở mặt trận biên giới phía Bắc 17/2/1979 và năm 1984. Bài thơ đã in trên báo Thanh Niên và báo Văn Nghệ (Hội Nhà văn VN).




Mùa này 
Biên giới hoa sim
Tím quanh mộ chí 
Im lìm các anh
Những người lính trận vô danh
Hiến dâng đất nước 
Tuổi xanh của mình
Lặng thinh 
Không thể lặng thinh 
Trước bao xương máu 
Hy sinh giống nòi
Quên ư
Không lẽ quên rồi
Đường lên biên giới
Một trời hoa sim
Mầu hoa 
Chẳng chịu lặng im
Lẫn vào sỏi đá
Thắp nghìn nén hương

Mùa này
Biên giới
Đầy sương
Có ai trở lại chiến trường về thăm
Vị Xuyên
Phong Thổ
Đồng Đăng
Các anh ngã xuống 
Trẻ măng thủa nào
Các anh 
Nằm dọc chiến hào
Từng cây số máu 
Trên cao nguyên này
Trong tầm lựu đạn ném tay
Trong khe ngắm 
Của những cây súng thù
Hòa An mây núi âm u
Đường lên Bản Giốc 
Mịt mù còn nghe
Các con dưới cỏ xanh rì
Chỉ thương tóc mẹ
Bạc về trắng đêm
Các con như cỏ hồn nhiên
Xanh thăm thẳm mọc
Dọc miền bao la
Ta là con của phù sa
Cha là đất nước
Mẹ là quê hương
Còn nghe máu thấm biên cương
Mây buồn Lũng Cú
Đêm trường Nam Quan
Ta là con của Việt Nam
Theo cha xuống biển 
Tự ngàn năm xưa
Lên rừng 
Thờ mẹ Âu Cơ 
Đem xương máu 
Dựng cõi bờ hôm nay

17-2-2013


Đến bây giờ ta vẫn ở bên nhau

(Từ FB Thế Dũng)

                                                   Tác giả và nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm 1985
Bài thơ khởi viết ngay sau ngày 17.02.1979 và đầu tháng 3.1979 mới hoàn tất. Sau đó Tạp chí Văn Nghệ Quân đội đã in và nghệ sĩ nhân dân Trần Thị Tuyết đã diễn ngâm trên sóng của Đài TNVN nhiều lần. Không ngờ sau hơn 36 năm, vẫn muốn nhắc lại
Cởi trần mà bắn thôi , trời xanh kia là áo
Đã trả kiếm cho Rùa Vàng mà vẫn không xong!
với những người bạn lính năm xưa và những người lính trẻ hôm nay.


Đến bây giờ ta vẫn ở bên nhau

1
Đến bây giờ ta vẫn ở bên nhau
Đêm ấy đếm sao trời quên ngủ
Nắc nỏm nghe con tắc kè tập hát
Được mấy tiếng bổng trầm gió sóng sánh đầy trăng
Ôm chặt nhau chuyện quê kiểng rì rầm
Đạn đau thế mày chỉ kêu hơi nhức
Còn cứ chối là không tức ngực
Ba lô nặng è chẳng chịu để tao mang 
Ngày đó đã yêu iếc gì đâu
Hoa phơ phất bầy ong nào thương mến 
Hớp ngụm rượu Bản Lào trước giờ qua trọng điểm
Vòng cua bay - pháo sáng - bụi tung trời!
2
Đến bây giờ vẫn nhớ tuổi hai mươi
Cặm cụi bòn “ tàu bay” mỏi mắt
Được một nắm lo lèn không chặt bụng
Rủ nhau đi bẫy chuột nướng thơm lừng
Cây ghi - ta còn mỗi một giây thương
Năm giây nhớ lên rừng tìm chẳng thấy
Chúi mũi gảy bập bùng hồn nhiên vậy!
Hát bâng quơ thương nhớ bỗng lên mầm
Cô gái ấy yêu mày - mày chẳng biết bâng khuâng
Cầm thư hộ tao trách mình xấu số!
“Dấu cây dương cuối cùng bom phạt đổ
Em vẫn đợi anh về - em toàn nhớ anh thôi!”
Mày cứ ngơ ngơ ngượng chẳng lên lời 
Bom nổ có ù tai mày cũng không quên nổi!
Ký ức ngọt ngào cứ dâng lên... tiếc nuối
Ai bảo cứ vô tư trước cái chuyện vô bờ!
3
Ôi con đường thủa ấy quá ngây thơ
Đom đóm múa cứ ngỡ là tinh tú 
Phấp phỏng chờ nhau bao lần tim muốn vỡ 
Ngóng vệt đèn gầm như ngóng bình minh 
Ngủ trong lửa Trường Sơn nghe thác réo tên mình
Tiếc chỉ có một thời trai trẻ 
Phù Động quá!...Ôi những ngày đánh Mỹ
Mắt chúng mình ừng ực uống sông Ngân!
Mắt chúng mình xanh ngắt nước Cửu Long
Càng giông bão sóng sông Hồng càng đỏ
Dẫu củ chuối, lương khô và nước lã 
Đã yêu sông phải lên tận Kỳ Cùng...
Kẻ hiểm độc đây rồi. Máu đỏ đất Tam Lung
Chúng trắng trợn hiện nguyên hình tàn bạo
Cởi trần mà bắn thôi ! Trời xanh kia là áo !
Đã trả kiếm cho rùa vàng mà vẫn không xong.
Và bây giờ lưng lại tựa vào lưng
Rê gươm lửa vùi thiêu quân bội phản
Ôi lá cỏ như buồm bên khe ngắm
Nhận kiếm của Rùa Vàng ta vạch sáng biên cương
Chúng kéo đến ùn ùn, xấc láo bất lương
Chúng cứ tưởng Đồi Không Tên vô chủ
Hãy tỳ súng lên vai. Lại có nhiều chuyện thú
Đến bây giờ ta vẫn ở bên nhau
Dẫu bao giờ ta vẫn ở bên nhau!
3-1979