|
Thanh Niên Online xin được giới thiệu truyện ngắn Bài học tuổi thơ của nhà văn Nguyễn Quang Sáng
Thằng
con tôi 11 tuổi, học lớp sáu. Qua mùa thi chuyển cấp, nhân một buổi chiều
cho con đi chơi mát, nó kể... Đang hỏi nó về chuyện thi cử, nó chợt hỏi lại
tôi:
-
Ba! Có bao giờ thấy có một bài luận văn nào điểm không không ba? Con số
không cô cho bự bằng quả trứng gà. Không phải cho bên lề, mà một vòng tròn
giữa trang giấy. Thiệt đó ba. Chuyện ngay trong lớp của con, chứ không phải
con nghe kể đâu.
Tôi
chưa kịp hỏi, nó tiếp:
-
Còn thua ba nữa đó, ba. Ít nhứt ba cũng được nửa điểm. Còn thằng bạn
của con, con số không bự như quả trứng.
Thằng
con tôi ngửa mặt cười, có lẽ nó thấy thú vị vì thời học trò của ba nó ít
nhứt cũng hơn được một đứa.
Số
là cách đây vài năm, có một nhà xuất bản gởi đến các nhà văn nhà thơ quen
biết trong cả nước một câu hỏi, tôi còn nhớ đại ý, nhà văn nhà thơ thời thơ
ấu học văn như thế nào, nhà xuất bản in thành sách "Nhà văn học
văn". Đọc qua, nghe các nhà văn nhà thơ kể, tất nhiên là mỗi người có
mỗi cuộc đời, mỗi người mỗi giọng văn, nhìn chung thì người nào, lúc còn đi
học, cũng có khiếu văn, giỏi văn. Nếu không thì lấy gì làm cơ sở để sau này
trở thành nhà văn? Rất lô-gích và rất là tự nhiên vậy. Duy chỉ có bài của
tôi hơi khác, có gì như ngược lại. Tôi kể, hồi tôi học ở trường trung học
Nguyễn Văn Tố (1948 - 1950), tôi là một học sinh trung bình, về môn văn
không đến nỗi liệt vào loại kém, nhưng không có gì tỏ ra là người có khiếu
văn chương. Và có một lần, bài luận văn của tôi chỉ được có một điểm trên
hai mươi (1/20). Đó là kỷ niệm không quên trong đời học sinh của tôi, môn
văn.
Khi
con tôi đọc bài văn đó, con tôi hỏi:
-
Sao bây giờ ba là nhà văn? Và bạn bè cũng hỏi như vậy. Tôi cũng đã tự lý
giải về mình, và lời giải cũng đã in vào sách rồi, xin không nhắc lại.
Tôi
hỏi con tôi:
-
Luận văn cô cho khó lắm hay sao mà bạn con bị không điểm.
-
Luận văn cô cho "Trò hãy tả buổi làm việc ban đêm của bố".
-
Con được mấy điểm?
-
Con được sáu điểm.
-
Con tả ba như thế nào?
-
Thì ba làm việc làm sao thì con tả vậy.
-
Mấy đứa khác, bạn của con?
Thằng
con tôi như chợt nhớ, nó liến thoắng:
-
A! Có một thằng ba nó không hề làm việc ban đêm mà nó cũng được sáu điểm đó
ba.
-
Đêm ba nó làm gì?
-
Nó nói, đêm ba nó toàn đi nhậu.
-
Nó tả ba nó đi nhậu à?
-
Dạ không phải. Ba nó làm việc ban ngày nhưng khi nó tả thì nó tả ba nó làm
việc ban đêm, ba hiểu chưa?
-
Còn thằng bạn bị không điểm, nó tả như thế nào?
-
Nó không tả không viết gì hết, nó nộp giấy trắng cho cô.
-
Sao vậy?
Hôm
trả lại bài cho lớp, cô gọi nó lên, cô giận lắm, ba. Cô hét: "Sao trò
không làm bài". Nó cúi đầu làm thinh. Cô lại hét to hơn:
"Hả?". Nó cũng làm thinh. Tụi con ngồi dưới, đứa nào cũng run.
-
Nó là học trò loại " cá biệt" à?
-
Không phải đâu ba, học trò tiên tiến đó ba.
-
Sao nữa? Nó trả lời cô giáo như thế nào?
Nó
cứ làm thinh. Tức quá, cô mới quất cây thước xuống bàn cái chát: "Sao
trò không làm bài?" Tới lúc đó nó mới nói: "Thưa cô, con không có
ba". Nghe nó nói, hai con mắt của cô con mở tròn như hai cái tô. Cô
đứng sững như trời trồng vậy ba!
Tôi
bỗng nhập vai là cô giáo. Tôi thấy mình ngã qụy xuống trước đứa học trò
không có ba.
Sau
đó cô và cả lớp mới được biết, em mồ côi cha khi vừa mới lọt lòng mẹ. Ba em
hy sinh trên chiến trường biên giới. Từ ấy, má em ở vậy, tần tảo nuôi con...
Có
người hỏi em: "Sao mày không tả ba của đứa khác". Em không đáp,
cúi đầu, hai giọt nước mắt chảy dài xuống đôi má.
Chuyện
của đứa học trò bị bài văn không điểm đã để lại trong tôi một nỗi đau. Em
bị không điểm, nhưng với tôi, người viết văn là một bài học, bài học trung
thực. Sáng tạo không đồng nghĩa với bịa đặt.
Giữa
những dòng chữ bịa đặt và trang giấy trắng, tôi xin để trang giấy trắng
trung thực trên bàn viết.
Mùa thu, 1990
|