Hoàng Ngọc Biên là họa sĩ trình bày, là nhà văn, dịch giả rất uyên bác. Khoảng đầu năm 1985, tôi gặp anh để bàn việc anh giúp cho Thanh Niên về trình bày cho tờ báo. Phải nói, dưới bàn tay của anh tờ báo in ty-pô đã rất mạch lạc, đẹp và sáng sủa mà ít có tờ báo nào ở Việt Nam vào thời điểm đó sánh được. Anh Biên không chỉ là họa sĩ trình bày mà còn là một người biên tập xuất sắc, đã cho tôi rất nhiều kinh nghiệm quí trong nghề báo. Một tập bài vào tay anh, sau đó các trang mục đâu vào đấy. Đẹp, hiện đại và bắt mắt. 
Thay mặt anh em báo Thanh Niên qua các thời kỳ tôi đặc biệt biết ơn anh. Với cách làm việc nghiêm túc, anh đã bổ sung cho đội ngũ biên tập chúng tôi những kinh nghiệm quí cho nghề báo mãi cho đến thời gian sau này. 
Ve mot noi chon xua-hinh-anh-1
Họa sĩ Hoàng Ngọc Biên. 
Anh làm trình bày cùng với đội ngũ học trò của anh như Cao Tuân, Đỗ Trung Quân, Nhã Bình, Bùi Đình Lâm, Kim Lan, Đoàn Mẫn. Tôi biết anh Biên với tư cách một người đọc từ thời chúng tôi học trung học qua tờ Trình Bày của Thế Nguyên, mà Hoàng Ngọc Biên là người trình bày chính của tờ báo này. 
Tôi có cảm tình với cách trình bày của anh và đọc nhiều bài thơ và truyện do anh dịch từ thời đó. 
Anh sang Mỹ sinh sống ở thành phố Salt Lake City, bang Utah và sau đó chuyển về sinh sống ở San Jose, miền Bắc của bang Cali. Thi thoảng tôi ghé thăm anh. Anh vẫn cùng chị Hồng và các cháu sống ở một nơi vắng vẻ gần công viên yên bình như chính cuộc sống của anh. Không bao giờ ồn ào. 
Năm 1992, anh viết cho tôi một bức thư ngắn: 
“Anh em Thanh Niên thân mến. Lẽ ra tôi phải viết cho Thanh Niên những ngày mới qua (anh định cư ở Mỹ từ 1991) nhưng cứ lúng túng mãi cái địa chỉ. Hôm qua, tình cờ tìm thấy thiệp có tên Khế, có địa chỉ của Thanh Niên nên vội viết mấy chữ thăm hỏi anh em, và nhân thể sắp Tết, chúc Thanh Niên một năm làm ăn ngon lành, ngày nào cũng là một ngày suy nghĩ và chọn lựa không ngừng – xứng đáng là tờ báo của tuổi trẻ; trong những giới hạn đủ loại, lúc nào cũng cố gắng trung thực với mình và trong mọi thời tiết đều đem lại ấm áp cho toàn xã hội. Thanh Niên, đó là anh em. Tôi không bao giờ quên. Thăm hết cả mọi người, cũ, mới, đã đi, đang đến, và sắp đến…, và có cái gì hay gởi cho tôi coi cho vui. Thân mến”. 
Có những người đi qua cuộc đời mình, đi qua chỗ làm và cơ quan của mình chẳng để lại dấu ấn gì. Riêng anh Hoàng Ngọc Biên, với tôi, với tờ báo Thanh Niên không dễ gì tôi quên được. Đó là một kỷ niệm đẹp, đáng trân trọng và cần giữ gìn. 
Cái măng-sét Thanh Niên là một cái gì không thể thay thế được. Anh đưa cho tôi xem mấy mẫu chữ đều đẹp, nhưng cuối cùng anh và tôi cùng chọn cái măng-sét mạnh mẽ mà sang trọng mà Thanh Niên sử dụng cho tới giờ phút này, sau 30 năm. 
Tôi còn nhớ mãi, một kỷ vật nữa là căn nhà làm tòa soạn ở số 248 Cống Quỳnh. Nhiều thế hệ người làm báo Thanh Niên và làm cộng tác viên ở đó, vui, buồn, đau khổ, hạnh phúc và bấp bênh với nghề, với thời cuộc. Sau một thời gian ở chung với Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam ở 145 Pasteur, sau đó về mượn tạm ở 1ter Nguyễn Thành Ý và sau nữa 20ter Trần Hưng Đạo, quận 5. Cuối cùng là một tòa soạn khang trang được xây mới từ một căn biệt thự cũ mà chúng tôi mua lại, bằng tiền của chính anh em làm ra, tại 248 Cống Quỳnh. 
Ở đời không có gì vĩnh viễn cả. Nhưng mấy ngày hôm nay, khi Thanh Niên dời tòa soạn mới đến đường Nguyễn Đình Chiểu quận 3, nhiều tâm sự trên facebook của phóng viên, nhân viên Thanh Niên luyến tiếc một thời rất đẹp, gắn với bao kỷ niệm ở 248 Cống Quỳnh làm lòng tôi lắng lại. Sẽ không có gì là mãi mãi, nhưng với tôi và bao nhiêu con người xây đắp nên tờ báo Thanh Niên, một tờ báo không được bao cấp một ngày nào, lòng tôi bỗng se lại và cảm thấy đắng ở cuống họng. 
Xin chia sẻ tình cảm của tôi, những người đã trải qua một thời ở đó, 248 Cống Quỳnh, làm việc với lòng nhiệt thành và vô tư ở đó, đem hết nhiệt huyết ra sống chết với nghề báo, và cũng có những người từng gắn bó với nó đã ra đi. Đôi dòng tản mạn trên Duyên Dáng Việt Nam số 11 này. Mà Duyên Dáng Việt Nam, thương hiệu này cũng từ 248 Cống Quỳnh mà ra đời và có mặt đến hôm nay.
Source: motthegioi.vn