Họa sĩ Phan Ngọc Minh vẽ nhà thơ Lê Văn Ngăn
và đi xa mãi…
thời gian như ngừng lại
dòng sông quê hương, ngọn đồi, từng nẻo đường… đã mang dấu ấn
của Cha dường như cũng trầm lặng
giây phút cuối cùng trong kiếp tạm.
kiếp tạm của Cha,
những con đường dốc, những ngọn đồi cao, những thị trấn bằng
phẳng, quán cà phê dọc đường, những người bạn thân, những bữa
cơm ấm áp gia đình…
hạnh phúc và bất hạnh, Cha đều cảm nhận được
trong bất hạnh sẽ có hạnh phúc.
những kỷ niệm ngày nào chợt trở lại,
“chiếc khăn màu tả lót”, trời mùa đông mưa bão, chiếc áo len,
những cơn sốt, những ngày hè nắng nóng, quán nước dọc đường…
rồi sân ga, khu nhà trọ, quán cơm bụi vỉa hè… cho đến khi con đón
nhận tiếng khóc đầu đời của trẻ thơ
đều mang dấu ấn của Cha.
Cha ơi,
Con nào quên được giây phút ấy,
đôi mắt thật sáng nhìn con, Cha muốn nói:
“Cha đã yên lòng, con hãy bước tiếp trên hành trình của mình,
Cha con ta sẽ gặp lại trong luân hồi”.
người con - người bạn của Cha trong đêm yên tĩnh
ở nơi xa ngôi nhà từ thuở lọt lòng của Cha và Mẹ
thầm nhủ: Cha hãy yên nghỉ ấm áp nơi đất mẹ!
Con sẽ bước tiếp trên hành trình! Từ nơi xa, Cha sẽ mỉm cười qua
tín hiệu vô hình.
LÊ HỒ NGẠN
(SH319/09-15)
Ghi chu: Le Ho Ngan la con trai cua thi si Le Van Ngan.