MÙA XUÂN KỶ NIỆM,...



LÊ VĂN NGĂN: Ký ức về một vẻ thuần khiết
chan dung nha tho Le Van Ngan

Nhớ về Cha

Những ngày cuối năm, khi tiết lập xuân sắp đến
có người vẫn luôn đứng trước hiên để ngóng anh từ  phương xa trở về
để trùng phùng sau một năm xa cách
để ngồi cùng nhau với ly rượu ấm nồng
và để cùng nhau những giây phút hàn huyên tâm sự
để khi gặp những muôn màu trong cuộc sống này
anh vẫn biết cách chọn cho mình một màu sắc không hỗn tạp,
không pha trộn
và để anh có thêm những động lực trong cuộc sống  này
có lẽ tiết lập xuân đã sắp đến? Anh nhủ thầm…
trong đêm anh chợt tỉnh giấc
cảm giác trống vắng và hụt hẫng…
vì xuân này sẽ không còn bóng hình người Cha trước hiên ngóng đợi anh như thuở nào..
sẽ có thế giới vô hình để  hóa thân của cõi tạm
và trong thế giới vô hình ấy,
có một sự kết nối giữa quá khứ-hiện tại

để mỗi mùa xuân lại in hình bóng cũ.

LÊ HỒ NGẠN




ÁNH HOÀNG LAN

Thế là xong một đời bạc mệnhhoàng lan xưa có còn tỏa hương?Chân bước mênh mông miền xa mạc,đăm chiêu giữa ánh sáng bình minh.
Còn đâu những ngày hè nắng chói,những mùa đông than hồng cháy rựcThanh âm phượng hồng ngày tháng sáu,cùng âm hưởng sáo diều vi vu.
Dòng sông ấy vẫn cùng dòng chảy,giữa xa xôi sa mạc muôn trùngTrong đêm tối của ngày mưa bãohoàng lan vẫn còn chốn ngày xưa.


LÊ HỒ NGẠN 

1/2016