những tiếng thở Kiều của bà nội tôi
và âm nhạc đã làm nên những câu lục bát
này
trong sương khói chỗ quê
nhà
lấy câu lục bát uống trà sớm mai
châu
xa phố lặng mịt mùng
không
tuôn sợi đỏ khói rừng bay cao
ngàn
mây đường xuống dạt dào
thì
thôi bỏ dở mộng vào đường xe
*
này
đây khói trắng xuống rừng
mây
bay qua núi tưởng chừng đổ mưa
không
nghe gió cũng đổi mùa
nước
tuôn sỏi đá chạy đùa dưới khe
*
đường
về buồn nặng xuống vai
hồn
sao bỡ ngỡ nhớ loài rêu phong
vườn
sau lá tỏa hơi nồng
cỏ
say rã mục gió đồng gọi tên
*
rừng
thưa rũ bóng lá vàng
vai
đầy củi mục từ ngàn xuống thôn
cỏ
khô suốt dọc đường mòn
chân
lê tủi nhục bước dồn ngõ đêm
*
buồn
tôi lắng xuống ga này
thềm
hoang trở lại chỉ đầy thương đau
qua
khung cửa nắng đổ vào
xe
chiều thở khói lũy hào kín sương
*
lũng
sâu nắng chạy đổ dồn
cây
cao khổ nhục ngựa còm xuống khe
nước
in một vũng trời hè
*
tiễn
đưa chỉ một lần này
hành
trang để lại vai gầy rưng rưng
đường
lên tối thẳm một vùng
có
con chim nhỏ về rừng đơn ca
*
đau
thương giấc ngủ buổi chiều
cồn
xa gió vọng sáo diều về đây
mình
tôi với điệu buồn này
thịt
trơ giận dữ tay gầy xót xa
*
thu
hồng khép kín ngoài hiên
đồng
xa gọi nước khô miền hoang vu
nửa
đêm nghe giọt sương mù
bến
sông trắng cỏ thuyền ru nỗi buồn
*
biển
xa dạt sóng vô bờ
thân
cô trơ nỗi xóa mờ dấu đi
nhớ
thương còn có nghĩa gì
đường
vào khổ ải cố ghì đá xanh
*
nắng
trưa phố chợ tiêu điều
hồi
chuông hoảng hốt giục chiều lá rơi
nửa
vòng tay thả bồi hồi
tưởng
nghe bước chậm đổi dời sao đêm
*
vết
đau nhỏ giọt xuống đường
tôi
từ giả biệt gió sương trở về
khoảng
không nhức mỏi ê chề
thu
vào bệnh viện não nề ruột gan
*
bước
em về tỉnh lẻ buồn
mưa
chiều rơi xuống giữa hồn lạnh băng
tay
trơ vẫy nhịp bàng hoàng
đường
lên nức nở một hàng me xanh
*
chân
xưa những bước tung hoành
nghe
đêm nổi gió lá cành tỉnh thân
xe
du điệu nhớ tần ngần
ngựa
gầy tôi đã đếm lần cỏ hoang
*
mưa
khuya trắng tỉnh lẻ hồn
vàng
đêm rụng xuống cây dồn bóng cây
em
đan nỗi nhớ tháng ngày
tuổi
thơ rơi mất xác gầy mùa thu
*
nước
đêm lên trắng một vùng
xa
trông tiếp những bản rừng mồ côi
hoang
vu về gọi hồn tôi
chờ
sương mai xuống nghe lời biệt ly
*
xa
đồi núi lũng rừng sâu
không
trên gió đổ trời cao vút trời
mưa
mùa hạ bỗng đơn côi
con
chim đập cánh về chơi thiên đàng
*
ngựa
đi từ buổi sa mù
máu
tim băng lạnh rừng thu dậy buồn
với
loài thảo mộc ngoài truông
chim
khua động lá gió tuôn trở về
*
cuối
đường trưa nắng vàng tuôn
lửa
đồng bốc cháy cũng vương vấn sầu
lao
tù dậy những vết đau
nghe
trong hơi gió rủ nhau về trời
*
xa
nhìn nước đã mênh mang
trời
không bàng bạc gió hoang trở về
cát
lầy nung nấu cơn mê
biển
xanh sủi bọt con đê giận gờn
*
sóng
trào biển động ngoài khơi
cát
bay đá núi nước vơi suối nguồn
từ
đông trời cũng đi luôn
mây
hoài tối sẫm chim muông trốn về
*
bỗng
nghe cơn sốt chạy dài
thịt
xương nhức mỏi ôm hoài bóng đêm
cái
đau nằm nghỉ trong tim
xác
thân gửi lại thôi im tiếng buồn
*
tôi
về đếm tuổi già tôi
đường
xa thu gió nét môi khô vành
phấn
trời áo rũ lá xanh
mắt
nai bước chậm long lanh nỗi buồn
*
ngày
xa giấc ngủ từ bi
ngựa
rừng cỡi gió hoang đi một lần
buổi
chiều đồng cỏ bâng khuâng
ngựa
tung cát bụi đạp chân vào đời
*
trăng
ngoài cửa sổ lùa sang
nghe
trong tiếng động suối ngàn gọi ai
gió
đêm lên gió lên hoài
bàn
tay cầu nguyện đưa dài tiếng ru
*
chiều
quay ý nghĩ hao mòn
xe
mai về tỉnh tôi còn ở đây
phòng
đêm đỏ trận cười gầy
ôi
xanh xao những tháng ngày quê hương
*
nắng
khô khốc gió bốn mùa
biển
lấp lánh những hàng dừa vẫy tay
ngón
xương lần đếm tháng ngày
đảo
xa nhìn lại bóng mây chập chùng
*
phố
khuya guốc gõ tiếng dồn
bài
ca dài phỏng để hồn bâng khuâng
giấc
mơ thấy đã trăm lần
có
phải không đã đến gần hội vui
*
đường
quanh co đến tận mây
lạnh
căm đá núi rừng cây mịt mùng
ngước
lên một khoảng lam hồng
ta
trôi đi giữa vô cùng thời gian
*
lạnh
rừng đốt lửa liên hoan
chuyền
nhau chén rượu gian nan của người
đạn
bom đội suốt một thời
nửa
đường nghe tiếc cuộc đời đã qua
*
khuya
trời trăng lạnh sao êm
kênh
đào thái mỹ những đêm chong đèn
nỗi
buồn không gọi được tên
mai
về nhớ lại trở lên với người
*
tay
đo cái nắng xuống gần
đất
này đã thấm những lần máu ai
thấm
xương thấm máu con người
cỏ
cây có tiếc những thời vàng sao
*
đạp
xe giữa phố đông người
tìm
quanh quẩn một nụ cười thân quen
nắng
in một góc vai mềm
một
vùng tóc những đường viền trời mây
*
bọn
ta năm bảy con người
áo
quần thộng thệnh ghế ngồi ba chân
rượu
ly tay chuyển ngàn lần
đứng
một bên khỏi nợ nần cuộc vui
*
đảo
xa cắt một đường dài
trở
về thành phố nhớ hoài màu xanh
biển
ơi xin cứ để dành
cho
ta muôn vạn thác ghềnh hợp lưu
*
đạp
xe ngược cống tây hồ
mưa
mù tháng chạp trắng bờ bãi xa
thành
quách nghiêng bóng cây già
xanh
tường rêu phủ sân nhà quạnh hiu
*
thuyền
trôi giữa một màu đen
sông
êm riêng cõi trời lênh đênh buồn
thủy
đăng lửa ngọn chập chùng
điệu
ca huế đã ngàn trùng cánh chim
*
đèn
đêm phố lạ bồi hồi
nhớ
con hẻm nhỏ quán ngồi ghế khuya
bình
minh những buổi đi về
ôm
trong tim một lời thề vu vơ
*
đường
xa tuyết trắng mịt mù
độc
huyền xuống giọng điệu ru quê nhà
một
mình với cái buồn ta
bổng
trầm vọng cổ lời ca miệt vườn
*
dạo
quanh quẩn ở diêm hồ
mặt
trời rụng giữa hai bờ lau tươi
chôn
dưới cỏ những tên người
bỗng
nghe có tiếng cuộc đời gọi ta
*
mảnh
trăng xa lạnh một trời
ruổi
giong xa lộ nhớ lời huy miên
xứ
xa vẫn có bạn hiền
xung
phong một thuở những miền hoang vu
*
trở
về phố bụi mù tung
cây
xanh vườn hút sâu rung tiếng đàn
đốt
hoài ngọn lửa gian nan
mai
lên đường lại cưu mang nỗi buồn
*
mây
viền núi núi viền mây
một
đường ẻo lả bàn tay của trời
con
người có những gì đây
chẳng
qua sợi khói lam bay giữa đời
*
dạt
bèo trôi nước mây trời
đi
thêm những đoạn cuộc đời trao cho
ngựa
lồng nóng một giấc mơ
mỗi
ngày qua khép trang thơ của người
*
đường
xa lộ nhạc văn cao
sông
lô bát ngát tiếng gào quân ca
cung
thương những khúc mượt mà
mênh
mông một cõi chiều tà trương chi
*
hương
xa còn lại tháng ngày
núi
đồi tiếp những bóng mây chập chùng
cuộc
đời bỗng thấy lạ lùng
đất
trời có những ngàn trùng cách xa
*
người
xa ta ta xa người
phần
tư thế kỷ cuộc đời kể chi
sờn
vai áo có nghĩa gì
vết
đau cắt giữa chuyến đi ngược dòng
*
gió
từ đâu thổi vào hồn
mùa
đông rớt xuống nỗi buồn lạnh băng
núi
xa tuyết phủ ngút ngàn
sân
ngoài thoảng một tiếng đàn lẻ loi
*
lênh
đênh trong cõi vô thường
bạn
bè còn những đoạn đường rong chơi
diêm
hồ trấn mỗi mình tôi
mây
quàng cổ núi khói trời quạnh hiu
*
cầu
chênh vênh nối hai bờ
bên
xơ xác phố bên mờ mịt sương
lòng
ta đó những con đường
tro
tàn bếp lửa mùi hương quê nhà
*
chuyến
đi qua đã mấy mùa
ga
vàng sương khói người đưa tiễn người
mắt
nhìn chỉ một lần thôi
giấu
trên thềm đá những lời biệt ly
*
đường
đi vào một hàng dương
vườn
xanh kín gió mùi hương những ngày
núi
đồi có tiếp với mây
có
sông chia nhánh lá cây chia mùa
*
mưa
trắng đậm nhớ đường dài
tay
xương ôm mãi hình hài ảo hư
mê
cung sương khói mịt mù
lạc
đường vào một mùa thu phiêu bồng
*
nghe
giao hưởng nhớ sài gòn
đường
xưa hỏi lá có còn me bay
hoa
sao quay rụng tháng ngày
hỏi
trời có tím và mây có hồng.
HOÀNG NGỌC BIÊN
HOÀNG NGỌC BIÊN
Uống trà sớm mai — những bài lục bát
1962-1996 còn lại, thơ Hoàng Ngọc Biên, 32 trang, tranh bìa: “Dalat” - mực
tàu của Đỗ Trung Quân, Nhà xuất bản Trình bầy, 1996.


