biểu tình
Từ Quốc Hoài
biểu tình!
đừng sợ, đừng sợ con chữ này
kìa! đàn kiến gây sự, biểu tình
chúng rỉ tai thông điệp bí hiểm
gây rối? lật đổ? hết đời gã kiến Chúa…
không, chúng không đi đòi lật đổ kiến Chúa
chính ngài kiến Chúa dẫn dắt cả triệu sinh linh
kiếm nơi trú bão
biểu tình!
đừng sợ, đừng sợ con chữ này
cơn bão xé tan tác những mảnh hạnh phúc
ngoi ngóp những nóc nhà
bập bềnh xác trâu bò
bập bềnh mái tóc …
tất tật bất lực bởi dòng lũ cuồn cuộn hung hãn
chỉ có tiếng thét xé gan ruột từ nỗi bất hạnh kia
tìm bến đậu nơi tim người
những nỗi bất hạnh đang làm cuộc biểu tình
biểu tình!
đừng sợ, đừng sợ con chữ này
những ngọn sóng trắng đang làm cuộc biểu tình
đưa tiễn đàn cá chết
cá chết la liệt trắng cả một vòng cung bờ biển
trắng lạnh như vành khăn tang
lũ cá chết mở tròn mắt không cách gì nhắm được
người mở tròn mắt nhìn vào cái chết
vội quay đi
bởi nước mắt còn dành cho con người
nước mình
cái gì cũng của dân vì dân do dân
sao lại sợ dân bày tỏ lòng yêu nước
không có dân thì làm gì có Tổ quốc?
biên cương nước nhà bị ngoại bang xâm lấn
ngang ngược rạch lưỡi dao vào thịt da ta
biển quê nhà bị giết vì chất độc
quí ông đang tọa ghế cao ghế thấp
có đau không?
nếu vẫn an nhiên
đồ bỏ!
tôi cảm phục những con người
bước qua sự sợ hãi vì lòng yêu nước
các anh
đã thắp lên nơi mỗi con tim
ngọn lửa thiêng Tổ quốc.
Từ Quốc Hoài
Gởi Lê Vi, người thiếu nữ quần đỏ và chiếc áo dài trắng loang máu
Nguyễn Thị Thanh Bình
Giờ thì em biết đất nước mình buồn lắm phải không
Người ta nổi giận khi em không còn điểm trang những xác chết
Tôi vẫn nghĩ sao họ không giận mình làm kiếp đời giun dế
Khua trống khua chiêng làm gì trên những bài ca nô lệ
Em đã làm gì khi đi qua những con đường không còn cây xanh bóng mát
Đi qua những dãi bờ không còn biển xanh và bạt ngàn cá nhảy
Đi qua những rừng khô đã vẽ bảng cấm và bùn đỏ Tây Nguyên khai thác những đời riêng
Cuối cùng cho tôi được nhìn thấy em đi qua mặt những tên thái thú cuồng điên
Em ơi đất nước buồn chỉ vì mình em dám mặc quần đỏ trêu ngươi những đám hình nhân
Vậy mà tôi tưởng chỉ mình Trần Dần mới dám bày tỏ một chút lòng trắc ẩn:
“Tôi bước đi không thấy phố thấy nhà. Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ”
Em lựa mặc chi quần đỏ đi biểu tình cho họ đánh em tơi tả
Lẽ nào màu đỏ sẽ dễ bị thương tổn và không ai trong chúng ta là không được soi rõ
Màu đỏ máu me kia của đất nước mình là màu buồn đậm ám ảnh cả những cơn mơ
Thế kỷ hỗn mang của những chiếc bóng dọa nạt nô tài nô dịch
Ôi dân tôi chịu đựng không chỉ là những nỗi đau “cá nước” là vô địch
Khi không màu đỏ trên quần em làm tôi nhớ màu cờ đỏ vui mừng “đại thắng” đến xốn xang
Tôi cũng xốn xang thấy mình là kẻ ích kỷ vô tích sự nhất trần gian
Tôi đã không tài nào đến đó như những quyết tâm yêu nước của tuổi trẻ máu chảy thời đại Trương Minh Tam, Chu Mạnh Sơn, Nguyễn Thanh Minh, Phạm Thanh Nghiên...
Để lãnh giùm em những cú đòn giáng mạng và cả những chiếc còng lịch sử
Dường như tôi chỉ giỏi ngồi ở nhà nhốt những vần thơ mà lòng run lẩy bẩy
Đâu được như cô giáo Lam ở Hà Tĩnh đã làm bọn chúng nổi cơn thịnh nộ
Với 100 tờ biểu ngữ phát không em cũng đã làm công viên hôm ấy ngỡ như có ngàn tiếng lá thở mạnh
Có cả lời thì thầm của giấc mộng biển xanh cá tươi xanh thùy dương xanh cây đời xanh
Nhưng mộng cũng chỉ là mộng thấu tận trời xanh
Khi đất nước mình đang có những người anh em quỳ gối thô bạo bất chấp những người thiếu nữ mong manh
Thật sự đất nước mình còn cần biết bao nhiêu những đổ máu trấn áp trấn lột
Bao nhiêu những vần thơ bài ca bị đóng đinh vào thập giá của những chấn song
Bao nhiêu những chiếc quần đỏ áo dài trắng loang máu đỏ trên những thảm cỏ cháy xác xơ đất nước
Bao nhiêu sự thật luôn bị thứ màu đỏ gian dối trổ tài đánh cược
Bao nhiêu trời đất bao la để không thấy đâu là quê nhà thực sự với trăm ngàn vết xước
Để thấy rằng đất nước đã quá bị rỉ sét vì những điều luật này nghị định nọ
Thôi em cứ đem những bước chân non để đổi lấy tự do
Chúng ta cần biết mấy những thánh tử đạo không chỉ biết cúi đầu đọc kinh cầu nguyện
Trong đêm tối Việt Nam em chính là đốm lửa nhỏ nhoi
Làm tôi xao xuyến.
Nguyễn Thị Thanh Bình


