Những bài thơ về cá chết, biển nhiễm độc (3): Không lẽ Nước bây giờ hết Biển. Cá tháng tư,Cá không biết nói,...


Tranh Đỗ Trung Quân



Thế Dũng

1
Trâu, bò, cá chết vì nước thải cực bẩn?
Đâu chỉ ở Ninh Bình, Quảng Bình, Vũng Áng, Thừa Thiên
Hải lưu độc đã ngấm tận Đà Nẵng
Có một âm mưu huỷ diệt im lìm?

2
Bữa cơm cá hoá miếng ăn kinh sợ?
Biển miền Trung ngấm độc cả ngư kình
Kim loại nặng đè lên từng hơi thở
Sức ngư dân cạn kiệt điêu linh?

3
Tam tứ trụ đều im hơi lặng tiếng
Mặc ngư trường hoảng loạn biển trời hoang?
Đâu tăm cá bóng chim ? Ôi hồn Việt!
Quá cả tin… Ôm quả báo kinh hoàng?

4
Thiếu năng lực dư thừa vô liêm xỉ
Xoá làm sao sự thật đã nổ bùng
Giờ phán xử cuối cùng đã đến
Người cầm quyền không thể nói mông lung

5
Độc dược tẩm vào áo ngực phụ nữ?
Yểm ấu trùng trong mũ mão đàn ông?
Pha độc tố vào đồ chơi trẻ nhỏ?
Ám khí giao thương quỷ quyệt khôn lường!


6
Nước độc thủy sinh mỏi mòn sống sặc?
Xác cá phát tang tố tụng dạ người
Thống thiết gọi một chính quyền minh bạch .
Một biển trời trong sạch cá tôm tươi…

7
Cá ngắc ngoải trôi lật mặt kẻ thủ ác
Biển chết từng đêm lồng lộn thây thuyền…
Người khản giọng gọi nhau khóc đứt ruột
Sóng cá sóng người lũ lượt đau thương.

8
Cá ngấm độc bởi người lú lẫn?
Chơi ván cờ thép nóng mặc môi sinh
Nước nhiễm độc bởi thủ lĩnh trục lợi
Ham hố hốt nhanh canh bạc bội tình!

9
Chim bỏ xứ bởi biển trời ô nhiễm
Cá lẫn người đột quỵ xã cánh bay…
Không chỉ chết dần dần từ Vũng Áng?
Từ vũng lầy độc đảng đắng cay?

10
Không lẽ Biển bây giờ thành Thuỷ mộ?
Sóng tang thương thủy táng mấy đời người?
Không lẽ Nước bây giờ hết Biển?
Không lẽ Người mất Nước? – Việt nhân ơi!

Đức Quốc 30.4.2016

performers_viet_art_space


Cá tháng Tư

Hải Hạc

Tháng Tư này cá chết tràn sông
Đã qua rồi ngày nói dối
Người chộp ngay tiếng cười để vá vào câu chuyện hài chưa tới
Tháng Tư, người ta vẫn kể lại câu chuyện không vui
Về cây bút chì rỗng ruột
Làm sao vẽ được lược đồ chính xác
Về đường đi của lòng tham
Làm sao tô được những con sóng hiền hòa có màu xanh lục biếc
Tháng Tư hành hương, triệu triệu người chen chúc giẫm đạp lên
Hàng hàng tiếng khóc xếp lớp
Vụn
Tháng Tư đang thẩm vấn những khung xương
Những đôi mắt của đại dương trắng dã
Tràn tràn cá chết
Tháng tư, chúng ném vào biển cây đinh ba làm bằng những tờ giấy tanh hôi
Thần Poseidon đã không còn nhoẻn miệng cười
Trong tiếng thở của những đứa bé đang nằm mơ trên sông Trà Khúc
Tiếng chuông rơi rỗng ruột
Tháng tư kéo dài họng cá
Hàng hàng chiếc lưỡi thè thè ra
Hàng hàng đôi mắt trắng dã
Sông ơi
Biển ơi
Nhớ nuốt từng lời trăn trối.

Hải Hạc


nghĩa trang biển
sơn dầu trên bố 2016 Bien Hoang

Cá không biết nói

Trần Mộng Tú

Những con cá nhỏ nhoi
chúng không hề biết nói
để chứng minh cho người
tại sao mà cá chết
nó chết cơn cớ gì
tại sao chết hàng loạt
tại sao biển tàn ác
mang chúng quăng lên bờ
thân cá phơi trong nắng
bụng cá trắng một vùng
con người cúi xuống nhặt
lệ như muối rưng rưng

Vì cá không biết nói
không biết cất tiếng kêu
bập bềnh phơi xác nhỏ
buông theo đợt thủy triều

Có phải nước đổi thay
nên cá không thở được
nhưng đổi thay vì đâu
chỉ một mình cá biết

Người đổ tội cho Trời
thay thủy triều màu đỏ
Trời kết tội con người
làm ô nhiễm biển xanh
con cá nhỏ ở giữa
trơ xác trắng mong manh

Cá ơi hãy nói đi
nguyên cớ nào em chết
tại sao và vì sao

Ta bên này đại dương
tóc đã rong rêu bám
hồn muối biển Việt Nam
thân đã nồng mùi cá

Tại sao và vì sao
T. M. T.
Ngày 3/5/2016