NGỮ AN
viễn xứ ừ viễn xứ
đời như rứa buồn không
đi cho tàn giấc mộng
về ngồi nhớ rưng rưng
chiều khói mờ mây tỏa
ngó ra thấy nhòa nhòa
bao năm lòng thấm mệt
nổi buồn buốt thịt da
viễn xứ ừ viễn xứ
biển người buồn mênh mông
cuối năm ngồi bên quán
nhìn nắng tắt ven sông
chợt nhớ ai ngày nọ
thướt tha áo lụa là
đầu năm ngang qua ngỏ
dịu dàng như lá hoa
chợt nhớ ta ngày đó
tóc xanh và hồn trong
chiều cuối năm qua phố
viết câu thơ xuân hồng
đời người giờ quán lại
trăm năm bỗng giật mình
thoáng qua trong nháy mắt
hiểu rồi một câu kinh
Ngữ An
San Jose 1 / 2022
GHI CHÚ:
1. Bài đã đăng trên tạp chí NGÔN NGỮ số 18 ra ngày 1 tháng 3 năm 2022.
2. Trong bản in có một vài chỗ sai sót do lỗi của người đánh máy gởi đến tòa soạn. Xin đọc như bản gốc của tác giả in ở trên. (Chỗ in sai: ở khổ thơ số 4: ''áo
lụa tà", xin sửa lại " áo lụa là". Khổ thơ số 5: " Chợt nhớ ai.." xin sửa lại "Chợt nhớ ta..."
Xin thành thật xin lỗi nhà thơ NGỮ AN. (Lời xin lỗi từ người đánh máy bài thơ gởi
đến tòa soạn tạp chí NGÔN NGỮ.)