MỘT THỜI
















Tuổi già, sao đến quá mau
Gặp nhau. Không nhận ra nhau nữa rồi
Thời gian. Xin chậm chút thôi
Cho tôi nhìn lại một thời tóc xanh

Một thời. Của em và anh
Của bè bạn. Của loanh quanh phố phường
Một thời. Để nhớ để thương
Gom đầy kỷ niệm lên đường tử ly...

trần đình sơn cước
(Chicago 5/2022)


Bài đã đăng trên tạp chí NGÔN NGỮ số 21 ra ngày 1 tháng 9 năm 2022