TRẦN ĐÌNH SƠN CƯỚC
THƠ MÙA THU
MÙA THU...
Mùa thu chết hay mùa thu sống mãi
Tuổi đã tàn thu
Thu vẫn sang thu
Lòng khờ dại tưởng rằng thu độc tố
Sắc màu thu
Không nhuốm sắc nhân gian...
Một ngày đầu thu
Mùa thu vấn nạn
Lời rao giảng thấm vào hồn khô hạn
Thế giới hận thù
Xin rũ áo, từ quan...
Một ngày đầu thu
Mùa thu sân hận
Đá quặn nghìn năm biển đảo lấp bồi
Im lặng thôi ư
Đời đời công tội...
Một ngày đầu thu
Thu còn "quyến rủ"
Mùa thu chết hay mùa thu sống mãi
Thơ dại trong tôi
Mùa thu không tàn...
VÀO THU
Dường như trời đất vào thu
Sắc màu chuyển hóa tâm tư buồn buồn
Đã đi gần cuối con đường
Vẫn còn nợ một lời thương cho người...
LÁ ĐỎ
Đỏ như màu son môi
Nụ hôn thầm lặng lẽ
Rồi như gió cuốn trôi
Lá khô bay nhè nhẹ...
Màu môi và giọt lệ
Nỗi buồn thu đơn côi.
CANBERRA, TÀN THU
Rồi theo
cơn gió đầu đông
Bao nhiêu lá rụng
nỗi "buồn tàn thu"
Chỉ còn
chút nắng cuối mùa
Cây trơ trụi lá
đêm dài tuyết rơi...
Mình ta
với ly rượu thôi
Chút tình
theo lá thu trôi
phương nào...
LÁ
Lá thôi cũng đủ chao lòng
Cuối thu còn thắm đầu đông ngả vàng
Nhớ tình xa nhớ tình gần
"Bốn mùa thay lá" lá dần mênh mông
Thu tàn là một chiều đông
Bao nhiêu lá rụng một vùng sầu vương.
CẢNH TÂM
Tâm ta như lá đổi màu
Xuân xanh thu úa đông tàn. Lá rơi
Mới thôi. Đã một kiếp người
Mong manh tâm rụng bên ngoài cõi an...
TÌNH BẠN
Bên bạn cuối thu, lá vàng rơi
Bên tôi xuân tới, nụ hoa đầu
Mùa chuyển, tình thân không trụi lá
Vẫn nhớ nhau, hai nửa bán cầu.
Trần Đình Sơn Cước
(trích TT Tình Thơ Mùa Thu)
(Nguồn: trích từ blog "Vuông Chiếu" số tháng 9 năm 2022 của nhà thơ LUÂN HOÁN theo địa chỉ: http://luanhoan.net