Dalat 1
không mưa chiều buồn cao nguyên
không chân gõ nhịp hè đêm
không sao buồn khung cửa
không trăng lạnh mây cao
không café rượu đỏ
không nhạc không thơ không đợi chờ
sao còn trở lại
(1958)
Dalat
dalat mai ta trở lại
những ngày lộng gió rũ tóc buồn
nghẹn hơi thở ánh đèn xanh đèn đỏ
hai vai gầy rung tiếng khóc
dalat những đêm về
thu trăng vào nệm ấm
những cặp tình nhân gần nhau sợ hãi nước mắt cạn ly
dalat buồn đêm không muốn khóc
khuya nghe tiếng ngựa gõ đều
nhạc mưa nhỏ giọt
dalat đợi chờ
công viên đêm về giá lạnh
những chiếc ghế bỏ không những người yêu không
đúng hẹn
dalat sương mai trắng
bước chân mệt mỏi trở về
bằng đôi tay dài đón người yêu bé nhỏ
nghĩa địa còn xa ta đưa nhau về
gác trọ
dalat đồi thông trưa đợi nắng
chuyện cũ nghe lá thì thầm
dalat sân ga rộn rã tiếng
còi chiều
u hoài một toa
khăn tay còn ướt tiễn đưa
dalat ngày mai trở lại
phòng đêm đỏ nhạc jazz
không sáo buồn
em sẽ nghe hơi thở của ta
(1959)
*Về một Đà Lạt nay đà tuyệt chủng.
(1959)
*Về một Đà Lạt nay đà tuyệt chủng.
