Phạm Thị Hoài
Năm ngoái, anh Lập đề nghị tôi đứng tên phụ trách Quê Choa. Đó là thời điểm Nghị định 72 chuẩn bị có hiệu lực. Quê Choa
đã tự điều chỉnh, như nhiều lần trước đó. Lúc chỉ đăng bài của chính
Bọ. Lúc tạm đóng phần bình luận của độc giả, rồi mở lại, rồi đóng hẳn.
Lúc thêm chế độ đánh giá bài, rồi lại bỏ. Lúc tạm dừng đăng bài, chỉ
điểm tin từ báo chí nhà nước và một số hãng tin lớn quốc tế. Lần này,
chủ trang thận trọng kèm lời ghi xuất xứ: “Bài của tác giả gửi Quê Choa”
và tin cậy vào sự ủng hộ của bạn bè. Trang của anh, ngoài nội dung
thông tin, còn có thể coi là một hàn thử biểu đo thời tiết chính trị ở
Việt Nam. Thời tiết thoáng đãng hơn, không khí cởi mở hơn, Quê Choa xông pha hơn, đăng lại cả bài của những tác giả bị nhà nước Việt Nam khóa chặt trong danh sách đen. Mây mù bắt đầu kéo lên, Quê Choa nhẹ nhàng lui lại một bước, hai bước, có khi cả ba bước. Anh Lập là tất cả, chỉ trừ cực đoan.
Tôi thật sự thấy vinh dự, nhưng đã từ chối. Quê Choa sẽ không còn là nó, nếu do một người khác điều hành, nhất là điều hành từ hải ngoại, dù chỉ trên danh nghĩa. Thành công của trang tin này gắn với chủ nhân của nó, một nhà văn nổi tiếng, sống trong nước, có một sự nghiệp sáng tác thuộc hàng đầu trong văn chương đương đại nước nhà. Tác phẩm của anh đứng trong dòng chính. Sách của anh bán chạy. Kịch của anh đắt hàng. Anh viết sinh động, hóm hỉnh, thiên về hướng dân dã mộc mạc, gần đây pha đậm chất khẩu văn tếu táo, vốn không phải sở thích lâu dài của tôi, song ở những trang xuất sắc nhất tôi có cảm giác rằng các mẩu kí ức vụn của anh về những mảnh đời đen trắng trong cái thời màu xám của chúng ta có thể diễn đạt nhiều hơn bao nhiêu nhận định, phân tích, nghiên cứu, tuyên ngôn hùng biện… Nếu tôi không nhầm, anh cũng là đảng viên và giao du thân mật với một số nhân vật trong chính quyền. Một chức quan văn kha khá trong vô số các hiệp hội văn học nghệ thuật ở Việt Nam là chuyện trong tầm tay, ở đó anh hoàn toàn có thể trở thành một Mạc Ngôn trừ đi phần huyễn giác huyền ảo thêm vào phần hài hước, một lúc nào đó cũng trúng cơ cấu Giải thưởng Nhà nước rồi bước vào sách giáo khoa, thêm vài giải thưởng trong khu vực nữa là mãn nguyện một sự nghiệp. Nhưng ngay từ đầu, trong những buổi trò chuyện đầy cảm hứng ở thời Đổi Mới hai mươi lăm năm trước, tôi đã nhận ra không lầm rằng anh sẽ chẳng bao giờ trở thành một quan chức văn nghệ, dù chỉ quan chức hờ chờ phát biểu lấy lệ và sổ hưu. Anh trở thành một blogger.
Chuyển Quê Choa sang Berlin thì
vô nghĩa, dù hai phần ba người Việt ở đây nói giọng bọ, tôi đùa. Chuyển
Ba Đình sang Boston hợp lí hơn, giới quý tộc đỏ – hoặc đã chuyển màu
huyết dụ – nhập hộ khẩu ở duyên hải miền Đông Hoa Kỳ ngày càng đông đảo.
Nhưng giọng người bạn cách nửa vòng trái đất thì đầy lo ngại. Chỉ cần
nó phạt hành chính, hôm nay vài chục triệu, ngày mai vài chục triệu,
mình viết văn chứ có buôn cổ phiếu đâu. Rồi nó gọi lên gọi xuống, mình
chân tay người ngợm thế này, đứng lên ngồi xuống còn vất vả, rồi làm khổ
cả gia đình… Tôi gợi ý, thuê máy chủ bên này, kĩ thuật viên bên này, lỡ
có sự cố gì thì Quê Choa vẫn tồn tại. Song lại nhận ra rằng đề nghị đó cũng vô nghĩa nốt. Quê Choa gắn với bọ Lập. Không có tác nhân hội tụ là anh, Quê Choa chỉ còn là cái xác trên một server
an toàn. Tôi bảo, trăm triệu thì không có ngay, chứ chục triệu chẳng lẽ
mấy trăm ngàn độc giả của anh không góp được để trả tiền phạt? Rồi cũng
lại nhận ra, đó là chuyện không tưởng. Chúng ta có thể chờ đợi tất cả ở
người Việt – và ở đây đang nói đến những người còn quan tâm đến thế sự
thời cuộc -, chỉ trừ sự đóng góp cụ thể và bền bỉ về tài chính. Tất cả,
dù chia rẽ trong mọi quan điểm, đều đồng thuận trong tinh thần hưởng thụ
miễn phí. Tự do, dân chủ, nhà nước duy pháp quyền là những thứ rất tốn
kém. Vấn đề đầu tiên của một nền báo chí độc lập cho Việt Nam là tiền
đâu. Chừng nào còn né tránh nó, chúng ta còn giầm chân trong giới hạn
cuối cùng mà những thành tựu thiện nguyện và tài tử có thể đạt tới. talawas trước kia đã đi hết giới hạn đó.
Phương án này, phương án kia. Song chúng
tôi biết rằng cuối cùng vẫn không có gì khác. Anh biết rằng tôi không
thể nhận lời. Tôi biết rằng anh không thể không tiếp tục. Ừ, để mình
tính, dám làm thì dám chịu, hi vọng tình hình khá lên, anh Lập kết thúc
vụ âm mưu xuyên biên giới, giọng thì cười nhưng người thì không.
Tình hình có vẻ khá lên, với sự ra đời
liên tiếp trong một thời gian ngắn của Ban Vận động thành lập Văn đoàn
Độc lập Việt Nam và trang Văn Việt, Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam và trang Việt Nam Thời báo.
Cũng liên tiếp trong một thời gian ngắn, các nhà báo và nhà hoạt động
dân chủ nổi tiếng Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Tiến Trung, Vi Đức Hồi, Đỗ Thị
Minh Hạnh, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và một số người khác được trả tự do
trước thời hạn. Quê Choa dường như bình an. Anh Lập còn tuyên
bố rút hẳn khỏi tất cả các hội văn nghệ mà anh là thành viên, để tập
trung vào trang blog đã trở thành địa chỉ truy cập hàng đầu của báo chí
tự do, làm một cá nhân độc lập, một “người lái đò nhỏ chở con thuyền sự
thật”, vẫn ôn hòa và thận trọng như xưa.
Gần hai tháng nay, tôi để ý thấy Quê Choa
chủ yếu đăng lại tin từ báo chí nhà nước và các hãng tin quốc tế, thỉnh
thoảng có bài từ các blogger và Facebooker danh tiếng, song là những
người không hề bị coi là persona non grata đối với chính quyền. Từ khi blogger Hồng Lê Thọ bị bắt, Quê Choa
càng kiềm chế hơn. Song điều duy nhất có thể đoán trước ở một chế độ
chuyên chế là sự không thể đoán trước của nó, kể cả sự sụp đổ. Và điểm
tích cực duy nhất, nếu có thể dùng từ này, trong sự kiện anh Lập bị bắt,
là nhận thức – vâng, nhận thức miễn phí cho tất cả, chỉ rất đắt cho anh
và gia đình – rằng mọi bí quyết để an toàn tương đối trong một nhà nước
chuyên chế là tuyệt đối vô nghĩa.
Chúng ta lại đoán già đoán non vì sao
người này bị bắt, người kia không. Chúng ta lại lần mò ranh giới an toàn
giữa một bãi mìn. Chúng ta lại đi tìm tín hiệu từ những hộp đen. Chúng
ta lại nghe ngóng thế cuộc trên thượng tầng quyền lực. Chúng ta lại đổ
tất cả lên đầu Trung Quốc và đặt tất cả hi vọng vào Hoa Kỳ. Chúng ta lại
cảm thán, bằng cả văn vần, về một con người đầy khí phách vừa lâm nạn.
Và tất nhiên chúng ta cầu cho anh bình an. Vâng, bình an, nghe mà phát
điên, nhưng chúng ta vẫn không thôi nói như thế. Điều duy nhất chúng ta
không làm là những hành động cụ thể, ở quy mô đủ rộng để có một tác động
thực. Hàng trăm nghìn độc giả của anh sẽ quen rất nhanh khoảng trống
anh để lại trên không gian ảo, như hàng trăm nghìn độc giả của Anh Ba
Sàm.
Con thuyền của anh Lập, dập dìu sóng vỗ
khi nào, là một con thuyền lẻ loi. Lật bởi sự tồi tệ của thể chế chính
trị. Chìm bởi sự đơn độc của chính nó giữa vài ba con thuyền đơn độc
khác. Đắm bởi sự bạc bẽo của phần lớn chúng ta.
Nguồn: pro&contra