GIỮA NHỮNG DÒNG THƠ LỜI CHƯA NÓI

Phan Tấn Hải

clip_image002[4]

Tôi có tên bạn ở quê nhà nghèo
 không kể xiết, vẫn lang thang mỗi ngày
 làm thầy lang dạo, trên chiếc xe đạp
 chở đủ thứ kim châm, sách cổ, và

đôi khi vài bài thơ làm dở muốn
 tìm người nghe góp ý, nhiều khi không
đủ gạo về nuôi vợ con trong ngày,
đói thê thảm vẫn lạc quan đi nhà

 thờ mỗi ngày lần chuỗi xin quan phòng,
 ngồi cà phê vỉa hè vẫn nhẩn nha
đọc cho người nghe bài kinh “xin tha
 thứ người…” mà nào thế hệ chúng tôi

 có tội tình gì, mà bàn tay bàn
 chân đầy chai sạn mỗi khi vui mừng
 tìm được ngày bán sức lao động,
 giữa một thời thơ ném ra giữa đường

để mong quên luôn một đời, chỉ mong
 giành giụm cho đủ tiền mua một chiếc
 xích lô để kéo hết đời bên các
 hè phố Sài Gòn, mong các con lớn

 lên đủ chữ đọc cho thông, để nhìn
 vào mắt cha đẫm lệ tìm đọc lại
 giữa những dòng thơ lời chưa nói.


 *
 Tôi cũng có tên bạn, tình thân không
 xiết kể, cùng chia xẻ những trang sách
 ngày đầu mới lớn, cùng đội mưa chạy
 băng những cánh đồng tuổi nhỏ, cùng bị

trận gió lịch sử dập vùi cho tơi
 tả, từng có lúc nguyện liều thân đem
 bình an về cho đời, rồi cùng thay
 nhau vào tù để thấy hết cái mong

 manh của phận người, và rồi lại những
 ngày đi khắp các chùa tìm hỏi các
 sư về nghĩa lớn, lời chưa nói hết
 mà nước mắt đã ướt những trang kinh,

 tay bưng tô cháo thiền môn mà trĩu
 nặng cả ngàn thế giới, cầm bút ghi
 nắn nót lại những dòng chữ cổ để
dò tìm tâm ý người xưa, thật khẽ

khàng chỉ vì sợ làm rạn vỡ hồn
 giấy mực, và rồi ngày rời nước chỉ
tiếc không nói hết được với bạn những
 gì tôi hiểu – một khi bất chợt vô tâm mà rồi cũng chẳng còn lời nào
 dằn túi.

 *
 Tôi có bốn đứa em quanh năm thất
 nghiệp, cuối năm 2000 vẫn ở chung
 nhà cùng xài TV đen trắng, tay
 chưa bao giờ chạm tới cái phone, mỗi
 ngày túa ra đường lang thang các xóm,
đạp xe từ Chợ Lớn đi Sài Gòn,
 Gia Ðịnh toát mồ hôi dò hỏi, đôi
 khi đi làm đâu được vài tuần, và
 rồi lại nghe lời thông báo hết việc,
 nghe đâu đất nước đang thời đổi mới
 tiến vào thế kỷ 21 tiền xài
 khỏi đếm, vẫn hồn nhiên mỗi hai tháng

 viết thư xin tiền anh, đâu có biết
 tôi bên này cực nhọc đi lượm từng
đồng quarter ngoài phố, với những dòng
 chữ ngồi gò lưng mỗi ngày viết cho

đầy trang báo, như các cụ đồ một
 thời bán chữ những ngày xuân, mà giữa
 phố người qua lại thường khi bực dọc
 la mắng, đôi khi còn bị đấu tố

chụp mũ biểu tình giữa Little Saigon
 nơi người ta vẫn bảo là đất lành
 chim đậu.
*
 Tóc các em đã bắt đầu nhiều sợi
 trắng, dù mắt tôi vẫn thấy các em
 nhỏ như thuở thật xa và lòng tôi
 vẫn muốn tìm một lời ngắn gọn dặn

 dò, như kiểu tôi nói thử tìm một
 công thức mì ăn liền cho hiểu biết,
 mà môi tôi ấp úng và lời tôi
 không còn lời; các bạn tôi đã bắt

đầu lưng còng, như lời tôi nghe từ
một người bạn khác, vẫn chờ tin tôi
 như chờ phép lạ, vâng đúng một thời
 chúng tôi tin phép lạ, nhưng tôi không

 còn thấy phép lạ nơi đâu ngoài quê
 nhà, nơi các bạn và các em tôi
 mỗi ngày vẫn sống bằng phép lạ, nơi
 nhiều ngày họ chỉ sống bằng khí trời

 và nước lã, nơi nhiều tuần chỉ sống
 bằng cà phê và thuốc lá, nơi nhiều
 năm sống chỉ bằng những dòng thơ và
 một tấm lòng hồn nhiên, và là nơi

 một đời chúng tôi đã sống chỉ bằng
 nước mắt.

Tôi có tên bạn ở quê nhà nghèo
 không kể xiết, vẫn lang thang mỗi ngày
 làm thầy lang dạo, trên chiếc xe đạp
 chở đủ thứ kim châm, sách cổ, và

đôi khi vài bài thơ làm dở muốn
 tìm người nghe góp ý, nhiều khi không
đủ gạo về nuôi vợ con trong ngày,
đói thê thảm vẫn lạc quan đi nhà

 thờ mỗi ngày lần chuỗi xin quan phòng,
 ngồi cà phê vỉa hè vẫn nhẩn nha
đọc cho người nghe bài kinh “xin tha
 thứ người…” mà nào thế hệ chúng tôi

 có tội tình gì, mà bàn tay bàn
 chân đầy chai sạn mỗi khi vui mừng
 tìm được ngày bán sức lao động,
 giữa một thời thơ ném ra giữa đường

để mong quên luôn một đời, chỉ mong
 giành giụm cho đủ tiền mua một chiếc
 xích lô để kéo hết đời bên các
 hè phố Sài Gòn, mong các con lớn

 lên đủ chữ đọc cho thông, để nhìn
 vào mắt cha đẫm lệ tìm đọc lại
 giữa những dòng thơ lời chưa nói.

 *
 Tôi cũng có tên bạn, tình thân không
 xiết kể, cùng chia xẻ những trang sách
 ngày đầu mới lớn, cùng đội mưa chạy
 băng những cánh đồng tuổi nhỏ, cùng bị

trận gió lịch sử dập vùi cho tơi
 tả, từng có lúc nguyện liều thân đem
 bình an về cho đời, rồi cùng thay
 nhau vào tù để thấy hết cái mong

 manh của phận người, và rồi lại những
 ngày đi khắp các chùa tìm hỏi các
 sư về nghĩa lớn, lời chưa nói hết
 mà nước mắt đã ướt những trang kinh,

 tay bưng tô cháo thiền môn mà trĩu
 nặng cả ngàn thế giới, cầm bút ghi
 nắn nót lại những dòng chữ cổ để
dò tìm tâm ý người xưa, thật khẽ

khàng chỉ vì sợ làm rạn vỡ hồn
 giấy mực, và rồi ngày rời nước chỉ
tiếc không nói hết được với bạn những
 gì tôi hiểu – một khi bất chợt vô tâm mà rồi cũng chẳng còn lời nào
 dằn túi.

 *
 Tôi có bốn đứa em quanh năm thất
 nghiệp, cuối năm 2000 vẫn ở chung
 nhà cùng xài TV đen trắng, tay
 chưa bao giờ chạm tới cái phone, mỗi
 ngày túa ra đường lang thang các xóm,
đạp xe từ Chợ Lớn đi Sài Gòn,
 Gia Ðịnh toát mồ hôi dò hỏi, đôi
 khi đi làm đâu được vài tuần, và
 rồi lại nghe lời thông báo hết việc,
 nghe đâu đất nước đang thời đổi mới
 tiến vào thế kỷ 21 tiền xài
 khỏi đếm, vẫn hồn nhiên mỗi hai tháng

 viết thư xin tiền anh, đâu có biết
 tôi bên này cực nhọc đi lượm từng
đồng quarter ngoài phố, với những dòng
 chữ ngồi gò lưng mỗi ngày viết cho

đầy trang báo, như các cụ đồ một
 thời bán chữ những ngày xuân, mà giữa
 phố người qua lại thường khi bực dọc
 la mắng, đôi khi còn bị đấu tố

chụp mũ biểu tình giữa Little Saigon
 nơi người ta vẫn bảo là đất lành
 chim đậu.
*
 Tóc các em đã bắt đầu nhiều sợi
 trắng, dù mắt tôi vẫn thấy các em
 nhỏ như thuở thật xa và lòng tôi
 vẫn muốn tìm một lời ngắn gọn dặn

 dò, như kiểu tôi nói thử tìm một
 công thức mì ăn liền cho hiểu biết,
 mà môi tôi ấp úng và lời tôi
 không còn lời; các bạn tôi đã bắt

đầu lưng còng, như lời tôi nghe từ
một người bạn khác, vẫn chờ tin tôi
 như chờ phép lạ, vâng đúng một thời
 chúng tôi tin phép lạ, nhưng tôi không

 còn thấy phép lạ nơi đâu ngoài quê
 nhà, nơi các bạn và các em tôi
 mỗi ngày vẫn sống bằng phép lạ, nơi
 nhiều ngày họ chỉ sống bằng khí trời

 và nước lã, nơi nhiều tuần chỉ sống
 bằng cà phê và thuốc lá, nơi nhiều
 năm sống chỉ bằng những dòng thơ và
 một tấm lòng hồn nhiên, và là nơi

 một đời chúng tôi đã sống chỉ bằng
 nước mắt.

 Phan Tấn Hải

(Nguồn: Văn Việt online)