| Nhà văn, nhà thơ, họa sĩ Hoàng Ngọc Biên |
Nhà văn, họa sĩ Việt kiều Mỹ sinh 1938 tại Quảng Trị. Sống ở Mỹ.
Thuộc dòng họ Hoàng nổi tiếng ở Quảng Trị ( Hoàng Thi Thơ, Hoàng Phủ Ngọc Tường...). Tài hoa, đa năng, vào Sài Gòn làm Bộ Giáo Dục vừa viết văn, dịch truyện dịch thơ, vẽ tranh , trình bày báo... Tất cả đều theo khuynh hướng cấp tiến hiện đại kể cả trong quan điếm sống và hành động cảm tình thiên tả ( trong ban biên tập tạp chí Trình Bày có xu hướng chống chế độ Sài Gòn).
Bỡi thế sau 1975 vẫn ở lại TPHCM thể hiện ý hướng hợp tác hòa hợp hòa giải dân tộc xây dựng lại tất cả sau chiến tranh. Cộng tác với nhật báo Tin Sáng (phụ trách trình bày) của nhóm trí thức nhân sĩ tiến bộ miền Nam được nhà nước cho phép xem như tạo một đầu mối trung gian với chế độ mới cộng sản với lớp thị dân chưa "quen" với cộng sản.
Nhưng được vài năm thì Tin Sáng bị đóng cửa "hoàn thành nhiệm vụ" buổi giao thời cộng sản.
Dù vậy vẫn cố tiếp tục có những đóng góp về mặt cải tiến trình bày báo, sách, cộng tác với báo Thanh Niên, báo Tuyến Đầu của lực lượng Thanh niên Xung phong TPHCM... Giúp đỡ, hướng dẫn cho thế hệ văn nghệ trẻ miền Nam, là thầy của Nguyễn Nhật Ánh, Đỗ Trung Quân vừa trở về từ TNXP.
Tuy nhiên, cũng hết trụ nổi với niềm tin xã hội chủ nghĩa nên năm 1991 đành dứt áo ra đi qua Mỹ theo diện bảo lãnh ( còn để lo cho tương lai 2 con trai).
Tại Mỹ càng tiếp thêm sức sáng tạo, tiếp tục viết, dịch, vẽ rất nhiều, phong phú đa dạng...Vẫn theo chủ trương cấp tiến với hoài bão đem lại cái mới, nét mới cho văn chương nghệ thuật. Lập lại Nxb Trình Bày như một lưu niệm thời trẻ tuổi nhiệt tình cống hiến cho đất nước,dân tộc đi lên.
Đã về nước 2009 thăm bạn bè, học trò vẫn với một tâm tư nặng lòng với quê nhà nhưng cảm thấy dằn vặt bất lực trước thực tế không như mong đợi. Như một câu chuyện viết khi trở về:
"CHUYỆN MỘT NGƯỜI KHÔNG CÓ TRÁI TIM"
Tôi đứng trên cầu, thơ thẩn nhìn ra phía sông nước cuối dòng. Chân trời nhuộm một màu đỏ chói chang. Mây không tím không hồng.
Tôi bỗng nghe một tiếng động nhỏ sau lưng, tưởng có người bạn loanh quanh đâu đó nhìn thấy mình, tò mò ghé lại thăm. Tôi quay người và nhận một cú đấm long trời lở đất vào ngực, bất thần, ngay trái tim.
Bàn tay xuyên vào bên trong ngực,đẩy trái tim tôi ra khỏi lưng, rơi xuống sông. Trước sau tôi chỉ nghe một tiếng nước bắn tung tóe, tiếng nhỏ và ngọt như một hòn sỏi rơi, từ dưới sâu vọng lên.
Mọi việc tiếp tục như không có gì xảy ra. Bàn tay biến mất. Tôi rảo bước qua bên kia cầu, trong người nhẹ nhõm, vì không còn ôm trái tim trước ngực, để lúc nào cũng phải thấy lòng nặng trĩu.
Saigon, 4.2009"
chỉ một người có trái tim lớn đầy thương yêu thiết tha quá nhạy cảm mới có thể viết nên câu chuyện như vậy.
Cao Huy Khanh
![]() |
| Nhà phê bình Cao Huy Khanh |
