CÂY ĐA CỔ THỤ TRƯỜNG LUẬT XƯA ĐÃ BẬC GỐC

 VAMCO ĐẾN- VAMCO RA ĐI: “”TRẺ KHÔNG THA GIÀ KHÔNG BUÔNG”: CÂY ĐA CỔ THỤ TRƯỜNG LUẬT XƯA ĐÃ BẬC GỐC


Luong Thuy Anh




Bão số 13 đến Huế lúc đêm buông, đáng lẽ đó là thời gian người Huế được an lành say giấc ngủ, sau một ngày vất vả làm việc, thì đã phải thức trọn đêm vì bão, vì tiếng la hét của gió bão, vì nỗi lo lắng không nguôi khi phải đối diện với bão. Sau gần 4 giờ tung hành phá phách, bão Vamco ra đi đã không một lời xin lỗi, mà còn ngang nhiên để lại bao nhiêu đổ nát tiêu điều cho Huế.
Cây xanh Huế sau lần bị nàng NOUL phá tan tành thì lần này, người họ hàng của Noul cũng không thua kém, đến Huế rồi ra đi sau khi làm tan tác hư hại bao nhiêu nhà cửa, vẫn không quên quật ngã thêm nhiều cây xanh của Huế mình, mà lại chơi kiểu :”Trẻ không tha, già không buông”nữa chơ.
Cây xanh còn non trẻ, đã đành, cây tra trăm tuổi cũng chẳng xót thương.
Cây xà cừ ngay gần cầu Mới, tuổi đời trên 100 năm, đã bật gốc trốc rể.
Và tiếc hơn rất nhiều khi cây đa trường Luật cũng đành chung số phận.
Cây đa cổ thụ trong sân trường Luật năm xưa là kỉ niệm vô cùng thân thương của các anh chị cựu sinh viên trường Luật cũ xưa ấy, đối với các anh chị, cây đa này là một trong những kỉ niệm khó phai nhất…nơi chốn ấy đã ghi dấu một thời sinh viên, sách vở dắt trong túi quần, mơ màng ngồi dưới gốc cây chờ giờ học, hay trò chuyện cùng bạn bè vui biết mấy…
Kỉ niệm ấy đã ghi vào kí ức, được các anh viết thành lời văn câu thơ “Nếu bao lớp sinh viên luật khoa của Sài Gòn nhớ về ngôi trường của mình với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát....”, thì sinh viên luật khoa Huế không thể nào phai mờ trong ký ức với cây đa cổ thụ tỏa bóng trong sân trường nhỏ bé, sát ngay giảng đường mang tên một vị Khoa Trưởng Phan Văn Thiết.”
“Có một lần ta trở lại Huế xưa
Đi giữa nắng trưa trời mùa hạ
Gió lao xao lùa trên cành lá
Đứng dưới sân trường: Trường Luật năm xưa
Dưới cây đa già bóng đổ lưa thưa
Cành vươn ra như muốn chào ta: cậu sinh viên ngày ấy
Ngày ta đi đất trời bão dậy
Ngày trở về tóc đã ngả màu mây...”
(Trích thơ của cựu sinh viên Nguyễn Phi Hoàn)
Nếu ngay từ giờ phút cấp bách này mà cây không được, hay không thể cứu sống kịp thời, thì rồi đây… khi các anh chị ở xa trở về, hay ở Huế ngang qua khuôn viên trường xưa, sẽ không còn nhìn thấy cây đa cổ thụ ấy xanh lá mượt mà buổi sang xuân, tỏa bóng mát mẻ những ngày hè, lả tả vàng lá rơi lặng lẽ lúc thu về, và khi đông đến, cây trầm mặc đón từng cơn mưa mùa, có khi xối xả, lúc khác thì lâm thâm từng hạt, buồn hiu hắt...phải chăng như cũng biết nuối tiếc điều chi...
Kỉ niệm còn lại của sân trường xưa không lẽ cũng đành biền biệt mất dấu từ nay
?


Hình ảnh 1, 2: cây đa trường Luật xưa bậc gốc;: mượn trang anh Duc Thai Tran
Các hình ảnh khác: mượn các nguồn báo Huế, Cố Đô Huế..





Source: Facebook Huê Mãi Còn Thương