Trong trí nhớ hoang vu của tôi, kỷ niệm như bóng nắng trên bức
vách thời gian. Khi tỏ khi mờ. Điều quên, điều nhớ. Khi nhớ về
trường xưa với món bánh bột lọc bất hủ của O Châu, tôi vẫn không hiểu vì răng
ngày xưa lại dám gọi O Châu bằng Chị. So với tuổi của chị Hạnh, người con
gái của O, đám học trò lau hau như chúng tôi còn nhỏ hơn chị . Rứa mà năm
học mô rồi cũng vẫn ngây ngô rủ nhau “đi ăn bánh bột lọc Chị Châu”...
Nếu đứng quay lưng với dòng sông nhìn vào trường, năm ấy lớp 11 C1
nằm ở cuối dãy bên tay phải.
Lớp học ở phía sau nên có phần “yên tĩnh” hơn và thú vị nhất là được ở gần
nhà O Châu. Ngồi học mà chỉ mong chuông reo giờ ra chơi. Tiền đã xếp
và cuốn cẩn thận trong tờ giấy vở. Mấy con mắt đã nheo qua nheo lại ra dấu.
Chuông vừa reo là thoắt!
Lũ chúng tôi đã ngồi ngay ngắn trước mấy dĩa bánh còn bốc khói. O
Châu, dáng người cao lớn, gương mặt tròn phúc hậu, bắt đầu nhanh nhẹn đi lại chỉ
huy :
- Chổ bàn ngoài còn thiếu mấy dĩa?
- Dạ năm O.
- Chờ năm phút ! Bánh có liền
- Bàn bên tê cần chi?
- Dạ tụi con trả tiền
- Đưa tiền nơi Mệ
Mệ của O Châu ngồi trên gIường.
Tuổi mệ cũng đã cao. Ngày khoẻ thì mệ phụ giúp O như thâu tiền, xắt
hành , gắp nhân bỏ vô bánh... Mấy chiếc
bánh O sắp rất khéo trong chiếc dĩa nhỏ, bột bánh trong veo , nhân tôm thịt
vàng óng lấm tấm bên trên chút mỡ hành màu xanh. Và còn chi nữa?
Tương ớt và nước mắm! Trời ơi là cay, nước mắm thì không chê vào
đâu được. Chưa ăn mà đã xin thêm ớt tương với nước mắm.
Có tiếng nói vọng từ sau bếp “ con gái con góc chi mà ăn mặn dữ rứa!”
Đầu tiên, khai vị là từ từ húp một muỗng nước mắm với tương ớt.
Hít hà chảy nước mắt nên bỏ gọn chiếc bánh vô nhai cho đỡ cay.
Bột bánh dai, nhân tôm thịt thơm tiêu thơm hành thơm tỏi, quyện với nước
mắm, tương ớt vừa béo vùa bùi.
Cứ nhai rồi húp chút nước mắm vừa mặn vừa ngọt vừa cay. Bánh hết rồi
thì cái dĩa cũng hết sạch sẽ. Ngon tuyệt vời!
Trong một góc khuất cách xa nửa vòng trái đất, ngồi ghi lại kỷ niệm những
ngày thơ dại mà bùi ngùi nhớ O Châu. Các bạn thân thương của tôi ơi, có
ai biết O Châu nay có còn hay không?
Huế ơi nhớ lắm!
Nhớ phượng trong sân trường xưa của mình vẫn còn nở hoa
trong nắng khuya.
Trần Kiêm Trinh Tiên