Trần Đình Sơn Cước
Sausalito,
San Francisco. Google Images
Chiều
xuân trên vịnh San Francisco
Chim biển bay âm vang lời tiễn biệt
Trên boong tàu tiếng khóc nào thương tiếc
Sóng ngập ngừng lưu luyến Sausalito
Chim biển bay âm vang lời tiễn biệt
Trên boong tàu tiếng khóc nào thương tiếc
Sóng ngập ngừng lưu luyến Sausalito
Thân
xác mẹ hũ tro tròn lạnh buốt
Chúng con ôm như thuở mẹ ấp con
Ơi mẹ ơi từ nay mẹ đâu còn
Thương và nhớ, âm và dương cách biệt
Chúng con ôm như thuở mẹ ấp con
Ơi mẹ ơi từ nay mẹ đâu còn
Thương và nhớ, âm và dương cách biệt
Từng
nắm tro mẹ trôi theo giòng nước
Hải lưu buồn xuôi mẹ Thái Bình Dương
Ôi đời mẹ một hải trình sóng ngược
Đi và Về. Đau và Khổ. Yêu Thương
Hải lưu buồn xuôi mẹ Thái Bình Dương
Ôi đời mẹ một hải trình sóng ngược
Đi và Về. Đau và Khổ. Yêu Thương
Nhớ
xưa mẹ ôm đàn con vượt
biển
Đất nước bạc tình mẹ tìm cửa tử
Ba nằm lại nơi trại tù Bắc Việt
Phút lâm chung mơ viên kẹo cầm tay(1)
Đất nước bạc tình mẹ tìm cửa tử
Ba nằm lại nơi trại tù Bắc Việt
Phút lâm chung mơ viên kẹo cầm tay(1)
"Tháng
Tư" về mẹ nếm đủ đắng
cay
Tấm thân gầy. Trắng tay. Mẹ xoay. Mẹ xở
Ngăn nước mắt mẹ xin Trời cứu khổ
Bước chân liều qua sóng dữ trùng dương...
Tấm thân gầy. Trắng tay. Mẹ xoay. Mẹ xở
Ngăn nước mắt mẹ xin Trời cứu khổ
Bước chân liều qua sóng dữ trùng dương...
Biển
chiều nay lại tiễn mẹ lên đường
Bao giận thương tan cùng nắng gió
Nhìn bụi tro bập bềnh trên sóng vỗ
Chúng con cúi đầu tiễn mẹ đi xa.
Bao giận thương tan cùng nắng gió
Nhìn bụi tro bập bềnh trên sóng vỗ
Chúng con cúi đầu tiễn mẹ đi xa.
Trần
Đình Sơn Cước
(Sunnyvale 4/2016)
(Sunnyvale 4/2016)
(1)
Anh Xuân Điềm kể về bài tù
khúc “Chiếc
kẹo nhỏ trong bàn tay người chết
“ : ” Nhà văn Duy Lam từ Bắc
chuyển trại về Nam có tặng bài
thơ nội dung nói về cái chết tức
tưởi của trung tá Nguyễn Khoa Dánh.
Nhà văn Duy Lam là người tù canh
giữ trạm xá nơi trung tá Nguyễn
Khoa Dánh kiệt sức đang nằm chờ
chết. Hôm ấy, trung tá Dánh thều
thào với nhà văn Duy Lam rằng ông
thèm ngậm một viên kẹo trước
khi lìa đời. Sau khi tìm được
kẹo về thì trung tá Dánh cầm
chặt viên kẹo trong tay tỏ vẻ vui mừng
nhưng không ngậm được nữa vì
giờ chết gần kề. Khi nhà văn Duy
Lam vuốt mặt lần cuối cho người
bạn tù thì viên kẹo rơi ra khỏi
tay và nằm trên ngực áo, Ôi!
Thương thay, đến chết mà ước
mơ thật nhỏ bé cũng không thành
sự thật “
(
Xuân Điềm). Nguồn: @T.Vấn 2012