Những bài thơ về biển nhiễm độc, cá chết ở Quảng Bình...(2)

Văn tế thập loại cá tôm


N. H. V.


catom
Thủa trời đất nổi cơn bán chác

Lũ ngoại bang bạc ác ranh ma

Đất dày biển thẳm bao la

Vì đâu nên nỗi hương hoa ngút trời.



Biển Vũng Áng chơi vơi bóng nguyệt

Mỏm Đèo Con tựa huyệt xanh om

Hải lưu phơi xác cá tôm

Ngang lưng chữ S như ôm đoạn trường.




Loài rạm cáy vẫn thường chui lủi

Cát phơi còng, sóng dúi ghẹ cua

Dương đôi con mắt trơ trơ

Hai càng tám cẳng cũng thua đận này.



Loài đén nhệch xưa nay rúc cát

Cũng một ngày nục nát thân lươn

Cớ chi chẳng quấn chẳng trườn

Còng queo quằn quại nằm ườn phơi thây.



Xưa tôm tép đua bầy giỡn nước

To tôm hùm, tiểu nhược ruốc moi

Một ngày nhật nguyệt sáng soi

Đem thân bèo bọt mà trơi ngọn triều.



Như cá mú thì nhiều vô kể

Thu, song, hồng, nhụ, đé, trích, chim

Giăng đầy lợi bể nằm im

Dãi thây trăm họ suốt nghìn dặm xa.



Rắn như ốc, nuột nà như nuốt

Gai như , trơn mướt tựa nheo

Cá tôm như phận kẻ nghèo

Sa cơ một chuyến gieo neo vạn đời.



Kẻ ám sát biển khơi đâu tá

Diệt môi trường, tàn phá môi sinh

Ngán ngao mà hỏi cao xanh

Biển vàng mà chết cũng thành tha ma.



Ngó hết biển nhìn qua sơn cước

Giang sơn này độc dược tràn lan

Bán buôn sông biển non ngàn

Hồn hề hồn hỡi hồn tan hay còn…

N. H. V.


Nhớ quê nhớ biển – Đề Ngộ. 

4/2016


NGUỒN : Văn Hoá Nghệ An 25.04.2016

Thương về Kỳ Anh



Trần Xuân Linh
clip_image002
Chưa kịp mừng
thì đã vội lo
Lòng thảng thốt
như ngồi trên đống lửa
Kỳ Anh ơi
Sao cháy lòng thương nhớ
Mảnh đất nghèo đeo đẳng nỏ buông tha

Tưởng có rồi khu công nghiệp Formosa
Tỉnh sẽ giàu lên, dân lành tươi cuộc sống
Nhìn nhà máy với bao nhiêu hi vọng
Mà giờ đây
Nước mắt đã rưng rưng
Biển Kỳ Anh
từng xinh đẹp vô cùng
Như tuổi em cũng vừa mười tám
Bờ cát mịn dấu chân mềm theo nắng
Chiều nghiêng thuyền cá mực ắp đầy ghe
Giờ bố nghẹn ngào, mẹ bước rối chân đi
Làng biển khóc vùi như tang khó
Con thuyền xót xa gục trên bờ cỏ
Lưới cũng buồn không vá nổi niềm đau
Biển còn xanh mà biển chết vì đâu
Độc tố giết bao sinh linh bé bỏng
Nhìn nhà máy với bao nhiêu hi vọng
Giờ thấy ghê ghê như lũ giết người!
Kỳ Anh ơi
Bao giọt lệ tuôn rơi
Con cá tội tình chi mà để người chối bỏ
Có phải vì đời ta khốn khó
Nên đã bán mình
Tham đĩa bỏ mâm?
Mảnh đất nghèo
vốn khó cái ăn
Cuộc sống mưu sinh
chỉ nhờ vào lòng biển
Công nghiệp hóa
giàu chưa kịp đến
Đã thấy cái nghèo neo kiếp sống ngư dân
Ôi biết nói sao
Thương lắm Kỳ Anh
Ta ăn bát cơm mà lòng nghẹn đắng
Có còn không biển xanh đầy nắng
Có còn nục xanh, mực nhảy mẹ nuôi ta?
Chưa kịp vui thì lòng đã xót xa
Hàng vạn ngư dân treo thuyền bỏ lưới
Biển đã gắn cuộc đời như hạt muối
Biển chết rồi
Ngư dân sống sao đây?
Biết bao nỗi đau ta đánh đổi nơi này
Đồng tiền tư bản phải đâu là vị ngọt
Kẻ nghèo mất thì nhiều hơn được
Lợi nhuận đội trên đầu chúng bức tử cả thiên nhiên!
Kỳ Anh ơi
Ta thương mẹ thương em
Gánh cong tấm thân nghèo khốn khó
Em có thể không đến trường được nữa
Biển đâu còn tôm cá để nuôi em!
Ta lắng nghe tiếng khóc của biển xanh
Biển cầu cứu ta
Ta thành người bội bạc
Chẳng lẽ ta đứng nhìn biển chết
Sóng oằn mình hấp hối dưới chân ta...
Trời quê hương
thảng thốt giọt mưa sa
Mưa khóc cùng ta
Mưa trườn ra phía biển
Nhói trong tim
Lòng ta uất nghẹn
Lũ tham tàn
Đã giết biển
Giết cuộc sống
mẹ và em tôi!
Biển ơi!
clip_image003 Nguồn: FB Tranxuanlinh Hà Tĩnh


Không thể

Biên Cương

Cô không thể soạn tiếp bài
Bởi hồn lạc về Hà Tĩnh
Nơi nước mắt nhân dân đang chảy dài về phía biển
Và biển chiều ứa máu oan khiên
Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm
Chập chờn bãi bờ phủ đầy tôm cá chết
Chập chờn tiếng thở dài thấu đêm đen những con thuyền cắm sào trên bến
Chẳng dám ra khơi ngay giữa biển quê mình

Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm
Chập chờn lúa chết khô giữa thì con gái
Chập chờn ruộng đồng nứt nẻ hoang bờ bãi
Những đàn bò ăn cả bao nilon
Có lẽ đên nay cô lại trắng đêm
Bởi giật mình Đền Hùng thất thủ
Bao nhiêu tượng đài ngổn ngang đổ vỡ
Xoang xoảng nứt niềm tin
Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm
Bởi bóng ma những chợ trời hóa chất
Cứ lượn dọc lượn ngang giữa những đàn gia súc
Toác miệng cười trên những cánh đồng xanh
Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm
Mơ thấy con cháu mình biến đổi gen mang hình thù kỳ quái
Thấy dải đất chữ S co rúm lại
Rồi bay ra khỏi bản đồ…
Đêm đã khuya rồi căm phẫn chẳng thành thơ
Chắc nhiều người cũng như cô thêm một đêm khó ngủ
Học trò ơi đất nước này là của ai hãy nhìn cho tỏ
Uất hận quá rồi, nước mắt ngược vào tim…
Cương Biên's photo.
Cương Biên's photo.
Cương Biên's photo.
Nguồn: FB Biên Cương